Tình yêu

Bắt đầu và kết thúc.

0 12
radio tình yêu online
Bắt đầu và kết thúc.

Anh không phải là người đầu tiên em nói chuyện trên radio tình yêu online, cũng không phải người đầu tiên khiến em có cảm giác thú vị với cái trò kết bạn trực tuyến này. Nhưng anh lại là người đầu tiên và ũng là người duy nhất khiến em thật sự nhớ mãi cho đến bây giờ. Tuy không thể nói là mất ăn mất ngủ, hay là nằm mơ luôn luôn thấy. Nhưng cho đến bây giờ, anh vẫn sống trong kỷ niệm của em. Cho dù hình ảnh của anh trong tâm trí em không còn rõ ràng và đẹp như trước đây nữa, nhưng đôi khi lại mang đến em một cảm giác buồn man mác pha lẫn chút tiếc nuối mỗi khi nhớ về anh.

Như một sự tình cờ chúng mình quen nhau khi mà cả 2 đứa đều chán những bài giảng của thầy mà mon mem lên mạng dạo chơi. Không phải chỉ có em mà là tất cả sinh viên đều như vậy. Tiết học cuối cùng, vào một ngày nắng nóng oi bức tháng 4.

Đến bây giờ thì em không còn có thể nhớ màn mở đầu cho cuộc nói chuyện ấy bắt đầu từ ai và từ điều gì nữa. Chỉ nhớ rằng sau khi luyên thuyên xào xáo chém bão một hồi, em đã bắt anh gọi em bằng chị. Anh vẫn ngoan ngoãn gọi theo, mặc dù hai đứa bằng tuổi và thậm chí anh còn nhìn thấy mặt trời trước em vài tháng.

  • Em ở đâu?
  • Em ở gần Hà Nội
  • Là đâu?
  • Hà Nội 2
  • Thế là Hà Nội zùi còn gì nữa?
  • ……………..

Nhưng anh lại nói Nick này không phải của anh mà là của thằng bạn thân, hôm nay mượn nick thằng bạn để vào nghịch và chơi game. Rồi anh cho em số điện thoại. Em ghi đại ra cái bìa quyển vở đang để trên bàn học. Nhưng bây giờ nó đã lạc đâu mất zùi ấy. Đúng là không có cái gì giết thời gian hay ho hơn việc Chat chit, đọc truyện, chơi game trong giờ học. Khi chuông báo hết giờ, em mới cuống cuồng chào anh rồi out vội vã ra khỏi phòng để còn bon chen với việc đi lấy xe nữa chứ.

Về nhà, ăn cơm xong, lại ôm lấy cái điện thoại mò lên mạng xem có gửi tin cho mình không. Đúng là biểu hiện của dân nghiện công nghệ hiện đại mà. Nhưng bất ngờ là chẳng có cái tin nào gửi cho mình cả. Đúng lúc đó thì chợt nhớ cái cái số điện thoại hồi nãy.

Bồi hổi bồi hồi.

094xxx

– A lô!

Tút tút tút.

Tất nhiên là chỉ dám nháy máy thôi, chứ tiền đâu mà gọi ngoại mạng chứ.

Nhưng thực sự khi ấy cái giọng của anh rất ngọt ngào. Ngọt ngào như là mía lùi ấy.

Anh gọi lại cho ngay sau đó, nhưng lại bị tút tút tút. Em lại tắt máy. Em nhắn tin lại cho anh

– Chị đây em ơi

– Em đây chị ơi

– Em nào ế

– Ặc. Thế chị nào ế?

– Haha, ờ, chị vừa mới nói chuyện với em sáng nay đấy.

………..

Cuộc nói chuyện cứ dài dài mãi như thế mà không dứt cứ như là có cái duyên tiền kiếp nào đã định sẵn chúng em với nhau từ trước. Nói mãi mà chả thấy ai dừng cả. Đúng là Cái duyên cái số nó vồ lấy nhau là như thế đấy.

Anh kể với em về người yêu của anh, về việc anh mới chia tay người yêu, về việc người yêu anh bỏ anh khi anh rời xa để lên thành phố học. Rùi chuyện anh buồn, anh thấy chán nản nên thường xuyên uống rượu cùng với đám bạn ở trọ. Anh và em tâm sự rất nhiều, có những tin nhắc dài đến 2,3 trang chỉ để nói về đứa con gái bội bạc đó. Thực sự khi ấy em cũng bối rối và thương cảm cho anh.

Không phải là em chưa từng trải qua cảm giác như thế này. Nhưng lần đầu tiên nói chuyện với một người con trai mang tâm trạng nặng nề thế này, thực sự em không biết phải an ủi anh như thế nào. Em chỉ biết khuyên anh hãy quên người con gái đó đi.

Em chỉ lắng nghe anh rồi im lặng và im lặng.

– Em gọi điện nên chị nói chuyện với em nhé – Sms từ anh.

– Nhưng giọng chị không hay đâu, mà chị cũng không biết nói gì cả.

– Không sao đâu, chị cứ nói đi là sẽ ra chuyện ngay mà.

– Ừm, giọng chị không hay đừng chê nhé

Rồi anh gọi lại chứ không nhắn tin nữa, đó là lần đầu tiên chúng em nói chuyện, sau những  ngày nhắn tin cho nhau.

Anh khen giọng em hay. Đó là lần đầu tiên có người khen giọng em hay, dù em biết anh nói vậy để lấy lòng em.

Khoảng thời gian sau đó, thực sự em đã có cảm giác nhơ nhung anh nhiều hơn, đôi lúc mơ cũng thấy anh. Lúc ăn, lúc ngủ hay lúc đi học. Chúng em nói chuyện với nhau mỗi ngày, đều đặn như thế.

Có lẽ tâm trạng anh đã tốt hơn trước nhiều?

Đôi khi , thỉnh thoảng anh có gửi cho em những tin MMS, lúc thì là hình anh trong lớp học, lúc thì gửi cái hình nền có chữ cái linh tinh hoặc là tên anh, hay chỉ là những âm thanh nghe vui nhộn hài hước…nhưng tất cả em đều lưu vào điện thoại cua mình

Em cũng bắt đầu gửi cho anh, hình của em nhiều hơn trước.

Rồi một ngày, đang ngủ trưa, em lại nhận được tin MMS của anh. Một tin nhắc khiến lòng em xuyến sang: “Hạnh phúc với anh là những giây phút được ở bên em. Thế nhưng nhiều khi chỉ là cơn mưa bay thoáng qua thôi. Chỉ được bên em một phút giây, dẫu ước mong bên em cả đời. Đến lúc nào rồi mưa cũng phải tan…”

– Chị ơi!

– Ơi! Em

– Chị có tình cảm gì với em không?

– Có, chị rất quý em

– Không. Ý em là chị có chút tình yêu nào với em không ấy.

Mỉm cười vì cái sự vô tư đáng yêu này, nhưng cũng khá bối rối.

– Có.

Em trả lời tin nhắn của anh với vẻn vẹn một chữ.

– Em gọi chị là Vợ nhé.

Sửng sốt nhưng em vẫn nhắn tin lại :

– Ờ, ừm, tùy em. Cũng được

– Thế vợ đang học hả? Đang học sao lại nhắn tin cho chồng? Nhớ chồng à?

Nhận được tin nhắn mà không biết nên vui hay nên buồn nữa, dở khóc dở cười.

– Cái đồ…. Xấu tính

.

Thế đấy, mình đã thành vợ – chồng ảo của nhau như vậy. Một cách đơn giản. Có chút Ngọt ngào, một chút nhẹ nhàng, dịu dàng và đấm ấm.

Nhưng rồi anh lại bắt đầu uống rượu trở lại, anh ít nói chuyện với em hơn, hoặc có nói thìchỉ là những tin nhắn cộc lốc ngắn gọn, nhạt nhẽo. Em cũng ít liên lạc được với anh, hầu hết là không nghe điện thoại và cũng không trả lời tin nhắn. Em bắt đầu lo lắng, hoang mang.

Một buổi tối tháng 6 mưa. Em quyết định gọi cho anh nhưng lại không gọi được anh. Suốt cả cả tối rồi đêm hôm ấy em đã lo lắng. Thấp thỏm nhưng đều vô vọng.

Bỗng một ngày, anh gọi em, bằng cái giọng lè nhè của một người say. Lúc đó em nghe thấy anh khóc. Em không nói gì. Em chỉ biết im lặng. Rồi tắt máy. Không nhắn tin.

Rồi cuối cùng, anh là người nhắn tin trước.

Đọc tin nhắn, nước mắt em rơi lưng tròng. Em khóc vì anh. Còn anh. Khóc vì người khác. Người con gái vô tình bội bạc kia.

” Chị ơi, em vẫn còn yêu nó lắm nhưng sao nó lại có thể đối xử với em như thế. Vì em không đẹp trai, hay vì em nghèo, em không tốt mà nó lại làm thế với em.”

“Em thực sự xin lỗi chị vì thời gian qua đã giả vờ yêu chị. Em rất xin lỗi vì đã làm phiền chị trong khoảng thời gian qua. Mong chị đừng giận em nhé”.

Em cố nén lòng lại và an ủi anh như những lần trước.

“Không sao đâu em. Nếu nó có thể làm em vui hơn. Em hãy cứ coi như là chị như người thay thế để giúp em đi.”

Em đã không thể nói gì thêm nữa. Em chỉ còn biết khóc và khóc. Em khóc cho tất cả những gì đã xảy ra, cho tất cả những gì em đã làm. Cho tất cả những hi vọng, em khóc cho bản thân mình và cho anh.

Mây rồi cũng trôi, khói rồi sẽ tan.

Sáng hôm sau, anh vẫn nói chuyện với em, vẫn xưng hô vợ chồng, nhưng câu chuyện trở nên tẻ nhạt hơn.

Một vài ngày sau đó.

.

.

Những hồi chuông cứ đổ dài, không có người nghe máy.

Hai ba ngày sau đó, cũng vẫn không thể liên lạc, anh không nghe máy. Suốt mấy ngày sau đó, em sống trong trạng thái chờ đợi, bất cứ số lạ nào gọi đến em cũng nghĩ là anh. Nhưng vô vọng, rồi đến tuyệt vọng, thật sự là như vậy. Anh không còn liên lạc với em nữa.

Chẳng lẽ bấy nhiêu thời gian em dành cho anh, chỉ để anh kết thúc như thế này sao??? Tất cả không là gì, không có ý nghĩa gì với anh sao? Chẳng lẽ anh không hề có một chút tình cảm nào dành với em sao????

Ai sẽ trả lời cho em? Không ai cả.

Em cũng đã thôi không hy vọng.

Những tưởng em đã thay đổi được một con người…

Nếu không phải là tình yêu, thì cứ coi như em đã làm được một việc tốt.

Một thời gian sau đó, có vài lần em dùng số lạ gọi cho anh. Em chỉ để nghe thấy tiếng A lô của anh. Giọng nói ấy đã thay đổi, không còn ngọt ngào như trước. Có lẽ bây giờ, anh đã chín chắn hơn, người lớn hơn, và cứng rắn hơn.

Hơn một năm sau đó, có một số điện thoại gọi đến cho em, vừa lạ vừa quen. Đó Là anh. Anh nói với em rằng thời gian đó, anh bị khủng hoảng tâm lý, và anh cần làm lại những mối quan hệ. Trong đó có em, anh quyết định xóa em ra khỏi cuộc sống của anh. Và tự thú nhận cũng chính vì thích em nên anh làm như vậy.

Vậy là cuối cùng, em cũng nhận được câu trả lời của anh.

Dù sao em cũng cảm ơn anh đã cho em một tình yêu. Cho em cảm giác được yêu anh dù chỉ là tình yêu online. Em cũng cảm ơn radio tình yêu online đã mang anh đến với em dù chỉ là thoàng qua.

 

Bắt đầu và kết thúc.

Tác giả bài viết / 

Phạm Mến

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……