Tình yêu

Blog tình yêu: Đưa tay đây, em dẫn anh đến những yêu thương

0 103
blog tinh yeu 19.2
Blog tình yêu: Đưa tay đây, em dẫn anh đến những yêu thương

Đầu tháng 4, Hà Nội ẩm ướt với những cơn mưa phùn, lòng người cũng theo đó mà buồn chán, héo hon chỉ mong sao trời sớm thoát khỏi bộ dạng này. Trời càng mưa, lòng người càng thở dài u ám.

Ngồi trong căn phòng nhỏ, lặng lẽ nghe những tâm sự từ chương trình Blog tình yêu, lòng đầy não nề, em chợt nhớ lại câu nói của người nào đó, ngẫm lại cũng thấy đúng. Trong đời mỗi con người, có nhiều điều muốn đạt được nhưng cuối cùng vẫn không nhận được gò. Người mình thích, chưa chắc đã thích mình; thứ mình cần chưa chắc đã phải là của mình, dù có hao tâm tổn sức, chưa chắc người ấy đã tiếp nhận. Có những thứ, không phải cứ cố gắng là người ta có thể cảm nhận và yêu thương mình. Bất chợt, em nghĩ đến tình cảm em dành cho anh.

blog tinh yeu 17

Yêu anh là việc của em, cô đơn cũng là của riêng em.

Em đã âm thầm đi bên anh rất nhiều năm nay. Chúng ta bên nhau từ những năm cấp 3 thơ dại, cho đến 4 năm đại học đầy ắp niềm vui nhưng cũng không thiếu những nỗi buồn và nước mắt. Cứ thế em theo anh đi hết những chặng đường, rồi cùng nhau nghe những bản nhạc vang lên trên radio Blog tình yêu. Rồi một ngày, anh nói anh có người thương em cũng chỉ lẳng lặng nuốt nước mắt vào trong.

Tình cảm của em, cuối cùng cũng như cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Anh dường như tránh mặt em, thậm chí nói những câu đau lòng để khiến em từ bỏ. Có những khi em cảm thấy không còn đủ kiên nhẫn để đợi chờ nhưng cuối cùng vẫn không thể nào quên. Nhớ anh là việc của em, yêu anh là việc của em, cô đơn cũng là của riêng em.

Người ta bảo em đừng nên quá lụy tình. Nhưng lụy tình khác với yêu lâu dài mà không được đáp trả. Với em, từng ngày trôi qua, yêu anh cũng giống như là điều gì đó vừa đau lòng vừa bình yên. Giữa thành phố chật chội và xô bồ này, có người để ta nhớ đến không phải là hành phúc lắm sao? Em biết, rồi sẽ có một ngày chúng ta sẽ đối mặt nhau, nhẹ nhàng và bình yên. Và nếu hiện tại không thể có điều gì đó tốt đẹp hơn thì cũng đừng nên phá vỡ những gì đang có anh nhé. Ví như thói quen lắng nghe radio Blog tình yêu vậy…

blog tinh yeu 18

 

Đưa tay anh đây, để em chỉ anh đến lỗi yêu thương…

Anh!

Đã bao giờ anh tự hỏi đâu mới là hạnh phúc thật sự chưa?

Anh, đã bao giờ thử nhìn lại những điều anh đang cố gắng cho thứ hạnh phúc mà anh gọi là hạnh phúc mong chờ không?

Anh, đã bao giờ tự hỏi những gì mình đã làm là đúng hay sai chưa?

Em biết, anh đã đi qua những đau thương không đáng có, đã từng gục khóc trên vai em khi mối tình kia tan vỡ.

Nhưng sao anh cứ phải gồng mình lên để chống chọi với những đau thương?

Em sẽ làm chỗ dựa cho anh, làm điểm tựa để anh không ngã… Ngã vì gánh lên mình quá nhiều những đau thương.

Anh muốn mọi người chia sẻ những vấn đề của họ với anh, còn anh thì luôn giữ những đau thương cho riêng mình. Anh biết thế là ích kỷ lắm không?

Anh cứ mãi nhìn theo những khoảng không trống vắng trước mặt, đôi mắt cứ mãi kiếm tìm mặc dù là không thấy.

Đã bao giờ anh thử một lần tập quên tất cả?

Đã bao giờ anh thử tiến lên để đứng cạnh ai đó anh yêu thương chưa?

Đã bao giờ anh mở lòng với những người bên cạnh anh chưa?

Tất cả đã kết thúc, cũng giống như một cơn gió thoáng qua đời anh mang đến những kỷ niệm vui buồn, hãy gói nó vào quá khứ đi anh.

Buông đôi tay anh ra, để quá khứ trôi đi

Đưa tay anh đây, để em chỉ anh đến lỗi yêu thương…

Blog tình yêu: Đưa tay đây, em dẫn anh đến những yêu thương

Tác giả bài viết / 

Phạm Hằng
Phạm Hằng

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……