Bài viết hot, Quick and Snow

Chạy thật nhanh qua những nỗi đau

0 32
Chạy thật nhanh qua những nỗi đau
Chạy thật nhanh qua những nỗi đau
Đôi khi, ta sợ những tình cảm lập lờ. Thích thì là thích đấy. Thương thì không hẳn. Yêu lại chưa đến. Thế gian bao la rộng lớn, với từng ấy con người, tìm được người ấy quả là kỳ tích. Nhưng tìm được rồi có được gì đâu, với một tình cảm lập lờ thì đó là điều mãi không tưởng.
Love to be loved by you - Marc Terenzi

Người gửi: Nguyễn Văn Vỵ – 01668 * 53***
Người nhận: Văn Vỵ 
Có một số bài hát mà khi bật lên, đầu óc bỗng quay về thời điểm mà ta thường nghe bài nhạc đó nhất, một đoạn thời gian, một khoảnh khắc đã hằn sâu trong tâm thức mà như một chiếc kim tết đặc biệt, bản nhạc bật tung chúng lên, để chúng ùa vào não bộ, lấp đầy những suy nghĩ hiện tại. Tôi có những bản nhạc như vậy, và tôi biết nhiều người khác cũng có; có một số bản nhạc là ký ức chung của một vài người, một số lại không. Những mẫu kí ức nho nhỏ, không đầu không cuối. Tôi quý những đoạn ký ức đó, thông thường chỉ lâu lâu mới dám nghe lại, hồi tưởng lại. Tôi sợ nghe nhiều thì kí ức mới sẽ ghi đè lên những bản nhạc của tôi mất. Muốn lưu giữ chúng lại ở nơi nào đó, nơi mà tôi có thể khôi phục lại những kí ức nếu một ngày chẳng may thất lạc. Vì vậy, nãy giờ em ở đây, viết những dòng ngốc nghếch này gửi anh Quick và chị Snow. Hy vọng một đoạn kí ức nho nhỏ này sẽ được lưu ở đâu đó :).
 
Bắt đầu công cuộc lưu giữ nào, chậc… xem nào… bắt đầu với gì nhỉ? phải rồi, nick đầu tiên, love_to_be_loved79, đặt tên là “thien cong”, nhớ con Vi hỏi sao đặt tên như vậy, nghe hay hay và giống tên một nhân vật kiếm hiệp nào đó. Trả lời nó ngố đặc rằng: có đâu, lên mạng với thằng Thiện và thằng Công nên đặt thế thôi… Điều này lý giải vì sao tới bây giờ vẫn chưa tán được ai… hehe… Chắc anh Quick không giống em đâu nhỉ. Nói tới đây, chợt nhớ những ngày 3 thằng đạp đi tứ xứ, mệt bỏ xừ mà vui cũng lắm. Về bài này thì sao nhỉ? thường xuyên ngồi dựa cửa nhìn ra ngoài trời mưa khi nghe bài này, không phải vì thích thế cho nó hợp, chỉ vì nghe và thích bài này vào đúng mùa mưa, rồi hết mùa mưa, hết thích… cơ mà nghe bài này lúc trời mưa hơi bị hợp… nhớ cái máy mp3 bỏ pin nữa, pin 5 ngìn, hồi đó không có tiền mua thường xuyên đâu, nên thường xuyên là đốt đáy pin, vậy là nghe thêm được 1 chút nữa… hehe. 
 
Mong anh Quick và chị Snow phát bài love to be loved by you by Marc Terenzi như một món quà dành cho chính mình. Em cảm ơn anh chị
Sad promise - Davichi

Người gửi: Nguyễn Lương Thiện – 0909 * 63*** – batthetavuong@gmail.com
Người nhận: Huỳnh Hoàng Đông Thảo – 09340 * 8*** – dongthao1988@gmail.com 
Chào Em – Người đã từng yêu Anh
Vậy là đã 8 tháng trôi qua kể từ cái ngày mà Ta buông tay nhau đi về hai hướng. Có lần lang thang trên mạng xem clip “Mình chia tay rồi Em nhé”. Giờ đây nghĩ lại Anh cảm thấy buồn… và muốn nói với Em như vậy: Mình chia tay nhau rồi Em nhé!
 
Anh nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, trong buổi học thực hành… Ta nhìn thấy nhau. Rồi qua những buổi tranh thủ nói chuyện trong tiết học, trêu đùa qua lại mình mến nhau lúc nào không hay. Khi ấy, Anh đã tự dặn lòng chỉ xem nhau như bạn… vì Anh tự biết rằng mình chưa đủ chín chắn để yêu thương một ai đó… trọn vẹn. Anh sợ sự thất bại, sợ chia ly… sợ… Anh sẽ chán Em sau một thời gian yêu nhau. Nhưng rồi sức mạnh của lý trí không thắng nổi sự ích kỷ của con tim… Anh đã chấp nhận tạo ra một cái mà người ta gọi là tình yêu.
 
Chúng ta bên nhau, quan tâm nhau, chăm sóc, giúp đỡ nhau (đa phần là Em chăm sóc cho Anh) thoáng cái đã 3 năm… Có biết bao nhiêu là kỷ niệm. Và trong 3 năm đó đã biết bao lần Anh muốn bỏ cuộc vì Anh tự cảm thấy hai đứa mình không phải là hai nửa của cùng một mảnh ghép… Khi Anh và Em càng làm người yêu của nhau lâu thì lại càng xa nhau. Nhưng Anh đã không làm được khi thấy nước mắt lăn dài trên đôi mắt của Em… Và Anh lại tự dặn mình phải cố gắng lên… Mà anh quên mất đi rằng… có lẽ Em chưa nhận ra điều đó thôi. Rồi bao nhiêu chuyện xảy đến với Anh, sóng gió, thử thách đã làm Anh gục ngã… Anh không còn là chính Anh nữa. Và rồi 1 ngày Em nói: “Em đã hết yêu Anh”.
 
Anh chới với, hoang mang… điên cuồng tìm mọi cách để Em quay về. Vì Anh cảm thấy không thể thiếu Em, vì cảm thấy Anh rất yêu Em… và rồi Anh giật mình nhận ra Anh có thể làm gì để đem lại cho Em hạnh phúc đây? Và Anh cũng tự hỏi – Anh có thật lòng yêu Em, cần Em hay chỉ là cần Em như một thói quen, tình cảm Anh dành cho Em là tình yêu hay chỉ là bản năng… Anh dường như quay cuồng trong căn phòng trống với con tim trống rỗng. Và rồi … Anh đành phải nhìn Em ra đi dù muốn hay không!
 
Đã 8 tháng trôi qua rồi Anh giờ đã ổn định tinh thần và chấp nhận để bước tiếp! Anh nhận ra Anh phải làm gì rồi. Anh còn cả con đường dài phải đi, và những lời hứa phải giữ. Anh sẽ ổn và sống tốt khi thiếu Em, Em cũng vậy nhé! Thôi thì cứ xem như Ta có DUYÊN mà không có PHẬN vậy. Như người ta vẫn thường hay nói: “Vạn sự tùy duyên” mà!
Anh chỉ có thể nói: Cám ơn Em đã bên Anh 3 năm qua. Nhưng Anh đành phải để Em thất vọng rồi. Xin lỗi Em vì đã làm mất 3 năm của Em nhé! chúc em tìm được hạnh phúc của đời mình. Chào tạm biệt Em… NGƯỜI ĐÃ TỪNG YÊU ANH!
The reason - Hoobastank

Người gửi: hoahuongduong – 0986 * * 52855
Người nhận: ngày hôm qua đã từng – 0165** * ***84 
Đôi khi ta sợ những tình cảm lập lờ
Đôi khi, ta sợ những tình cảm lập lờ. Thích thì là thích đấy. Thương thì không hẳn. Yêu lại chưa đến. Thế gian bao la rộng lớn, với từng ấy con người, tìm được người ấy quả là kỳ tích. Nhưng tìm được rồi có được gì đâu, với một tình cảm lập lờ thì đó là điều mãi không tưởng.
 
Đôi khi ta sợ những tình cảm chưa chín. Nhiều mong ngóng đấy, nhưng thỉnh thoảng lại như người dưng, lạnh lùng đến xót xa. Đôi khi sợ băn khoăn nghĩ đến những điều xảy đến trong tương lai, có thể hôm nay thế này nhưng mai đã là thế khác, giữ nhau được bao lâu?
 
Sẽ có hay không một bàn tay, khi nắm lấy rồi thì không dễ dàng từ bỏ? Thứ tình cảm lập lờ nhiều khi mang đến cho ta hy vọng không nguôi, nhưng đôi khi lại thấy mình nức nở giữa những hụt hẫng vô chừng.
 
Sẽ có hay không một bờ vai, khi tựa vào rồi cả đời này sẽ cảm thấy an toàn? Tình cảm lập lờ cứ mong manh như thế, mong manh đến nỗi những lúc tưởng chừng như đã thấu hiểu hết nhưng rốt cuộc vẫn chẳng giữ lại được cho mình.
 
Sẽ có hay không một cái ôm chặt thật chặt, để những lúc cô đơn sẽ không thấy mình trống trải? Hay chỉ nhận về những hoang hoải giữa đêm đông? Tình cảm lập lờ bao giờ cũng khiến bản thân mình ngơ ngác, phút chốc thấy gần rồi bỗng chốc thấy xa xôi.
 
Sẽ có hay không những hẹn thề để thấy mình can đảm giữa những bão giông? Tưởng chỉ cần những cái hẹn bất chợt, những nụ cười bất chợt, những giây phút có nhau bất chợt để không cảm thấy buồn, không cảm thấy lạc lõng, nhưng thật ra, rất cần một điều gì chắc chắn, một tình cảm chắc chắn.
 
Sẽ có hay không một người, luôn ở bên để che chở những nhỏ bé, hanh hao?
 
Chúng ta đôi khi cần một mối quan hệ không rõ ràng, không cần gọi tên, nhưng đến một lúc nào đó, tình cảm đạt đến một thời điểm nào đó, một vị trí nào đó, chúng ta lại sợ mối quan hệ mập mờ này. Tình cảm lập lờ luôn khiến cho chúng ta một cảm giác bất an, mong ngóng.
 
Thật ra, chúng ta luôn cần một bàn tay chặt, một cái ôm chật, một lời yêu chặt, một hạnh phúc chặt, không phải là lập lờ, và ta luôn mong, tình cảm ấy mãi đừng là lập lờ…
Lucky - Jason Mraz – Colbie Caillat

Người gửi: Trần Nhật Hằng – 0998 * 31*** – trannhathang@gmail.com
Người nhận: cô nàng tháng 5 
Hà Nội, con phố nhỏ với những chồi non đang nở sau một đêm mưa, con đường dài ta đi làm đã thay màu áo mới. Không còn khung cảnh lạnh lẽo và ảm đạm khi hai hàng cây dài chỉ trơ trụi là mà giờ đây trên những ngón tay gầy guộc đã mọc lên mầm xanh của sự sống, mặt trời lên, nắng xuyên qua những cái lá mọng nước, để lại trên vỉa hè những con dấu báo hiệu mùa hạ sắp về.
 
Thường thì mùa xuân sẽ là mùa cây cối đâm chồi nảy lộc. Nhưng ta thường thấy khoảng thời gian tháng 3, tháng 4 mới là lúc cây cỏ chuyển mình. Và đây cũng là lúc ta cảm thấy chông chênh nhất.
 
Ta đưa bàn tay mình vào khoảng không vô định, nhắm mắt và cảm nhận gió thổi qua từng kẽ tay. Thời gian vùn vụt trôi đi, mà ta chẳng làm được gì có ích. Cuộc sống trôi đi trong tẻ nhạt. Ta muốn chạy, chạy thật nhanh để thoát khỏi cái mặt nạ của một con người thành đạt nhưng trống rỗng. Chạy thật nhanh qua những nỗi đau. Chạy thật nhanh qua những ký ức buồn… Ta chọn cho mình một chút hành trang kiến thức, và niềm hạnh phúc nhỏ nhoi mà ta có được từ tình yêu của người thân, gia đình, bè bạn. Ta bước vào tương lai ngập tràn chông gai… Ta quyết định thay đổi!
 
Cất vào sâu trong ngăn tủ những bộ váy áo điệu đà của một tiểu thư, ta chọn cho mình phong cách năng động. Cất vào file ký ức những màu xám của cuộc sống và delete chúng đi. Rồi lập một new folder mang tên: ”Ngày mới” và ta dùng nó để cất niềm vui. Tự hứa với mình rằng dù có khổ tới đâu cũng cố gắng vượt qua, không phải vì ta hiếu thắng. Mà vì như thế ta sẽ biết quý trọng thành quả của mình hơn. Mình không từ bỏ chiếc áo lạnh lùng và cứng cỏi của ta dệt nên, mà thêu vào đó sự dịu dàng, nét tinh tế và chín chắn của một người phụ nữ. Và ta đã thành công…. Nhưng… ta không ngờ khi ta sống tốt hơn, mọi thứ sẽ thay đổi tốt hơn. Ta chưa bao giờ nghĩ về tình yêu, ta sợ.. Ta sợ sự đổ vỡ, ta sợ sự mệt mỏi khi giận hờn, ta sợ sự ràng buộc về thời gian với một ai đó. Ta sợ trái tim mình bị tổn thương thêm một lần nữa.
 
Nhưng, ta cũng có lúc mệt mỏi, muốn có một bờ vai để dựa vào. Ta cũng muốn có ai đó ủ ấm bàn tay ta khi đông tới. Muốn ai đó quan tâm ta khi gió lạnh thổi vể. Muốn ai đó nhắn tin chúc ta ngủ ngon vào mỗi tối và gọi ta dậy lúc sáng sớm. Muốn có ai đó bước cùng ta trên những con đường. Để ta không còn tủi thân khi bạn bè có đôi có cặp còn mình thì vẫn cô đơn mỗi dịp lễ tết.
Và như thế ta sẽ thay đổi, sẽ lại yêu như cô nàng tháng 5 đầy rực nắng.
Mama - Il divo

Người gửi: nắng mùa đông – 01692 * 63*** – nkb1811@gmail.com
Người nhận: Gửi thằng bạn – 01664406*** 
Viết cho ngày không Mẹ!
Ngày không Mẹ – con bơ vơ trong từng hơi thở.
Ngày không Mẹ – con chỉ còn được gặp Mẹ trong những giấc mơ dang dở…
Ngày không Mẹ – con ước giấc mơ đêm qua trở thành hiện thực và… Mẹ lại về với con!
Ngày không Mẹ – con phải tự lo lấy cho bản thân, tự thúc mình gắng học thật tốt để còn lo cho em.
Ngày không Mẹ – con chẳng còn những ngày háo hức quay video cảnh nhà trọ về cho Mẹ xem.
Ngày không Mẹ – mỗi lần về nhà con chỉ muốn lao ngay ra mộ mẹ mà khóc.
Ngày không Mẹ – con chẳng còn được thấy tiếng cười híp mắt của Mẹ.
Ngày không Mẹ… Chẳng bao xa, Bố lấy Dì về… con nghẹn ngào… thương Mẹ.
 
Mẹ đến khi con chưa được sinh ra trên cõi đời này, Mẹ đi khi đứa con trai này chưa làm tròn chữ “Hiếu”.
 
Có ai đó nói rằng “Mẹ là thiên thần không cánh”.
Nếu “không cánh” thì Mẹ sẽ phải ở bên con mãi chứ, sao lỡ bỏ con đi nhanh thế… Vì con quá yếu đuối nên ai đó mới mang Mẹ đi để con tự đi bằng chính đôi chân của mình hả Mẹ?
Hay vì con hư nên thế hả Mẹ?
 
Ngày không Mẹ – con gượng cười cho qua những lúc như thế này.
Ngày không Mẹ – con phải gồng mình lên để chọi lại những phút giây yếu mềm.
Ngày không Mẹ – con thèm gọi hai tiếng Mẹ ơi!
Ngày không Mẹ – con phải tự nhủ mình càng phải sống Lạc Quan hơn.
Ngày không Mẹ – con đau – nơi ngực trái Mẹ ạ, nó đau mỗi khi đêm về, nó đau mỗi khi con nhớ Mẹ, nó đau mỗi khi con gục ngã..
 
Con nhớ Mẹ! Ngày hôm qua con nhớ Mẹ, khi không một mình như thế này con nhớ, hôm nay và cả hôm mai nữa con cũng nhớ! Và con biết Mẹ vẫn luôn ở đây – ngay bên ngực trái con này, che chở và dõi theo anh em con.
Nơi ấy bình yên Mẹ nhé!
Con sẽ thật kiên cường!
Con sẽ chăm em thật tốt!
 
Gửi thằng bạn!
Hùng à, mạnh mẽ lên nhá. Cuộc sống mang cho ta nỗi đau không phải để ta đắm chìm trong nó, không phải để ta đầu hàng trước nó, cũng không phải là cơ hội để ta yếu mềm mà đơn giản để ta có nghị lực sống mạnh mẽ hơn, phi thường hơn. Nỗi đau chỉ thuộc về mình khi chính ta chấp nhận nó là của mình!
 
Vững bước lên thằng bạn!
Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn… Lạc Quan, sẽ luôn luôn là thế!!!
We are never ever getting back together - Taylor Swift

Người gửi: Nấm bé – 01204 * 20*** – nguyenthitham12493@gmail.com
Người nhận: rain ngốc – 016465 * 9*** 
Nỗi đau nén lại, đau lắm phải không em?
Khóc đi em sao phải cố mỉm cười.
Khi khuôn mặt méo không che được đôi mắt em sưng đỏ.
Em đã giấu nước mắt rơi suốt những ngày xa.
Để ai đó không biết rằng sự ra đi đã làm em tuyệt vọng
 
Vô ích thôi em bởi đã là dĩ vãng
Phía bờ xa bàn tay ấy đã nắm 1 bàn tay khác
Em có cười, có khóc cũng thế thôi…
Khóc đi em tôi biết em vẫn buồn
Ánh mắt vụng về không che nổi dấu lệ đêm qua
Nếu đã hứa sẽ luôn cười rạng rỡ
Sao trăng tàn còn để lệ đẫm mi?
Khóc đi em, đôi mắt buồn sưng đỏ
 
Đừng cố che nỗi buồn bằng nụ cười méo xệch
Người ấy đi rồi không nhìn thấy gì đâu…
Khi nụ cười càng làm em lạc lõng bơ vơ
Hãy khóc đi cho nỗi lòng dịu bớt
Khóc đi em, không vì tiếc những gì đã mất
Giọt nước mắt cay có thể làm em đau đấy
Nhưng nụ cười có che được nỗi tuyệt vọng ấy không?
Khóc đi em, xin đừng lén gạt đôi mi ướt
Hãy để nỗi buồn trôi theo giọt lệ cay
Để ngày mai em trở thành cô gái khác
Nở nụ cười tươi mãi trước nắng mai…. :)
 
Anh Quick và chị Snow thân. Em viết lên những dòng này để gửi cho một con bé ngốc nghếch và nhắn với nó rằng: ký ức đã xa rồi, hãy quên đi, đừng mãi đắm chìm trong nó nữa. Người đã xa rồi có níu lại được đâu. Quên đi nhé yêu thương! :)
Autumn leaves – Eva Cassidy

 

Sil suffisait daimer – Celine Dion

Người gửi: Bùi Thu Trang – 01277 * 08*** – thutrang1208.bc@gmail.com
Người nhận: Ngọc Lâm – 0905 * 92*** – lamsutu298@yhaoo.com 

 

Anh à! Mình kết thúc thật rồi phải không anh? Nếu đã vậy thì anh đừng để ý đến em nữa! Đừng tự làm cả hai đau bằng những lời nói như con dao đâm vào trái minh mình. Em không nghĩ rằng và cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại xa nhau thế này! Ở đời ai biết được chữ ngờ phải không anh? Lỗi do ai, em không muốn bàn tới nữa! Em chỉ muốn nói với anh rằng: Hãy sống tốt và biết trân trọng lấy những gì anh có! Đừng làm những gì có hại cho bản thân và ảnh hưởng đến gia đình! Có lẽ chúng ta không chung một con đường nên chỉ có thể đi đến đây! Tạm biệt anh! Người em đã yêu rất nhiều!
Say I love you - Lee Seung Gi
 
 

 

Chạy thật nhanh qua những nỗi đau

Tác giả bài viết / 

Sunny hihi
Sunny hihi

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……