Tình yêu

Có một ngày nghe radio tình yêu tháng 10 em rất nhớ anh

0 94
Nghe radio tình yêu
Có một ngày nghe radio tình yêu tháng 10 em rất nhớ anh

Có một ngày Nghe radio tình yêu tháng mười như thế, em đã một mình tiến bước vào quán café và gọi một cốc capuchino nóng ấm. Em đã ngồi bên cạnh một ô cửa sổ với những tấm kính trong suốt, quấn quanh dây leo màu xanh. Nghe có vẻ buồn nhưng em thấy còn tốt hơn là cứ ngồi ở nhà, trong căn phòng trống trải, không có người nói chuyện, không chờ mong, nhớ nhung một ai đó. Em ngồi nơi đây sẽ được nhìn nhiều người lướt qua trên con phố kỷ niệm, những lúc nhớ lại chuyện gì đó vui vui lại có thể tủm tỉm làm bờ môi cong lên dịu dàng. Rồi có người muốn làm quen với em, hay chỉ là một câu nói đùa bâng quơ, em vẫn có thể kiêu kỳ một chút, như vậy độc thân không phải vui lắm sao.

Nghe radio tình yêu

 

Có một ngày Nghe radio tình yêu tháng mười như thế, trong một phút em đã thấy có sự hiện diện của anh, em chợt nhớ chúng ta từng quen nhau vào những ngày tháng đó. Và có lẽ anh cũng đã đến lâu rồi, giống như trời thu lạnh lạnh sau những cơn mưa đêm vậy, chỉ còn lại mình em khoác lên tấm áo lạnh. Không biết tự bao giờ hình ảnh anh đã in hằn trong tâm trí em mà em không hay biết. Anh như cơn gió mát dịu mùa thu, như một cơn gió đầu mùa lạnh không ngớt, hay là như một cơn mua nhỏ xíu chỉ kịp thấm ướt áo em. Tình cảm giản dị, nhẹ nhàng và anh đã đến như vậy?

Có một ngày tháng mười như thế, em thực sự rất nhớ anh. Nhớ những kỷ niệm cùng nhau vui đùa những ngày gió, nhớ lúc anh trêu em làm mặt em nhăn nhó, nhớ những nụ cười, hơi ấm, giọng nói ấm áp đó. Khoảng cánh gần gần xa xa sao mà khó nắm bắt được, dù đông về sẽ không thể thiếu cái rét đó…

 

Nghe radio tình yêu

 

Có một ngày  Nghe radio tình yêu tháng mười như thế, em yêu anh nhiều nhiều lắm.  Em yêu những nét giản dị, đáng yêu đó. Em yêu cảm giác chân thành của anh, cảm giác tựa vào một bờ vai rộng và ấm áp. Em yêu cái dáng vẻ lầm lì, tỉnh bơ những lúc ghẹo em. Rồi cái dáng vẻ khi kể đến zai đẹp là cuống quít cả lên. Những ngày sánh bước cùng anh, rồi cùng nhau vẽ lên bức tranh tương lai ấp ủ bấy lâu. Một tương lai của em và anh.

Thật ra con gái đơn giản lắm, chỉ cần anh luôn ở bên em như thế đã là hạnh phúc rồi. Nhiều người nói đó là mê trai ư, hay là hủ nữ, thực ra đó chỉ là nguỵ biện vì vẫn chưa tìm được một bờ vai cho riêng mình.

Có một ngày tháng mười như thế, em mong anh đến. Mong chờ cuộc gọi của anh, mong anh hỏi hôm nay em đang làm gì, em đang ăn gì, rồi anh sẽ nở một nụ cười thật tươi trên môi mỗi lần chúng ta hẹn hò. Niềm vui nhỏ nhặt, câu chuyện vui anh kể đơn giản mà khiến em ngô nghê cười mãi…

Có những ngày Nghe radio tình yêu tháng mười như thế, thời gian sẽ qua đi. Sẽ có những lúc nó sẽ chỉ là kỷ niệm, và niềm vui đó có thể sẽ không tồn tại mãi mãi. Mùa đông này qua đi lại có một mùa đông khác tới. Chỉ mong nhưng lần nghĩ về và cảm thấy vui và nở một nụ cười trên môi cùng nhâm nhi ly café phố vắng.

 

Có một ngày nghe radio tình yêu tháng 10 em rất nhớ anh

Tác giả bài viết / 

Le Huyen

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……