Bài viết hot, Góc giải trí

Duyên phận

0 263

 Khi yêu ai cũng muốn cất lên bản tình ca hy vọng, viên mãn và bất tận trong thế giới hạnh phúc, còn những khi không được sống trong bầu khí quyển ấy thì sao, khi bạn thấy cô đơn trong nỗi nhớ về một người thì sẽ ra sao? Liệu ngày mai trong một tương lai gần bạn còn có cơ hội làm lại?

Vẫn là những bước chân âm thầm lặng lẽ, cô rảo bước trên con phố có những dải lá thu vàng rơi đã gắn với cô hai năm, vẫn là  riêng cô cô đơn lầm lũi đi về trên con đường dài không ai bên cạnh. Thu mình vào cảm giác đã chung sống với cô suốt quãng thờigian qua càng thấy thấm thía cái lạnh của buổi chiều nơi xa. Thế là ngày Nguyên của cô rời xa đã bẵng đi bốn  năm, bốn  năm cho một nỗi nhớ vẫn luôn cồn cào vẫn luôn cháy bỏng từng tế bào trong cô. Ngày nào cũng vậy như một thói quen cứ đi làm về cô lại ngồi bên chiếc máy tính của mình , vẫn là màn hình khô khốc và vô cảm, vẫn là khung chat vẫn là địa chỉ quen thuộc nhưng  người thì không thấy đâu.Nhâm nhi tách cà phê nóng trong tay, đầu óc cô như bị hút về phía xa mờ dĩvãng, thế giới của những hoài niệm vẫn âm thầm nhói lên nỗi đau như ngàn mũi kim và vẫn còn đây những cánh hoa loa kèn trắng muốt của hạnh phúc thuở nào. Miên man giữa  hai dòng thực và ảo đó cô nhấn vào nick quen thuộc, vẫn  chỉ là một khoảng trắng trước mặt cô, không ai trả lời. Nguyên của cô có ngồi trước máy tính như thuở nào, anh quên cô thật rồi sao? Và ngày nào câu hỏi đó cũng vang lên trong tâm trí cô.

 

Duyên Phận

Duyên Phận

 

Những trời kỷ niệm…

Ngày ấy cô và Nguyên tay trong tay hạnh phúc giữa những con đường đông đúc, nhộn nhịp của thành phố. Anh yêu thành phố và cũng yêu cô, hạnh phúc luôn bất tận trong anh, tưởng chừng thiếu cô một ngày thôi anh đã không chịu nổi rồi.Anh thích cùng cô ngắm thành phố vào lúc hoàng hôn trên tòa nhà cao nhất thànhphố. Anh chỉ tay về phía xa và hét lớn:

–         Tình yêu bé nhỏ của anh, yêu em rất nhiều.

Cô cười say sưa trong cảm giác hạnh phúc bên anh. Đôi mắt sâu thẳm của cô nhìn anh như muốn ghinhớ tất cả những gì thuộc về anh kể cả chiếc nốt ruồi nhỏ xíu trên cánh mũi  bên trái phải để ý kỹ lắm mới thấy được. Anhyêu nụ cười hồn nhiên, yêu ánh mắt xa xăm luôn lo nghĩ xa xôi điều gì đó đến chính anh cũng không thể đoán được. Cô nép vào cánh tay chắc nịch đầy  yêu thương của anh để được bảo vệ, che chở trước giông bão cuộc đời.  Những ngày anh chở cô trên chiếc xe máy vội vã đi dưới cơn mưa nặng hạt bất chợt, cô ôm chặt anh từ phía sau, người cô run lên vì lạnh:

–         Em lạnh à?

–         Không, em  vẫn bìnhthường mà.

–         Tay em lạnh quá, chịu khó nhé sắp về đến nhà rồi.

Anh  choàng tấm áo mỏng của mình lên cô. Cô bùi ngùi ấm áp trong lạnh giá cơn mưa chiều.

Cô thì thầm với anh:

–         Cảm giác này liệu có bao giờ mất không anh? Em rất sợ.

–         Không bao giờ đâu em, hãy ôm chặt lấy anh anh sẽ truyền hơi ấm cho em.

Cơn mưa lạnh làm cô lịm đi trong vòng tay và hơi ấm của anh. Cô co rúm người như chú mèo nhỏ trong chiếc chăn ấm. Anh xoa  xoa bàn tay ấm củamình vào đôi tay bé nhỏ của cô và mỉm cười. Ôm cô vào lòng anh nghĩ mình sinhra là để che chở cho một người bé nhỏ như cô.

Đêm ấy trời trở lạnh…

Cứ thế cô và anh quấn quýt bên nhau đi qua những vui buồn giận hờn và mưa nắng của cuộc đời. Cô thầm cảm ơn thượng để đã dành cho cô một món quà ý nghĩa và quý giá nhất – đó chính là anh. Nhiều khi cô tự cười mộtmình khi nghĩ đến cái mặt nhăn nhó làm trò của anh, nghĩ đến những câu chuyện cười anh kể khi cô ốm, nghĩ đến cái dáng cao cao tội nghiệp của anh khi đợi cô suốt đêm ngoài cổng, thương anh lắm muốn chạy xuống ôm anh nhưng tính trẻ con và lòng tự ái trong cô lại không cho cô làm vậy và cứ như thế cô nhìn anh từ cửasổ suốt đêm… Hạnh phúc là ngay cả khi giận hờn người ta vẫn luôn nghĩ đến nhau,giận để yêu nhau hơn để hiểu nhau nhiều hơn.

Một ngày  cuối thu, những cơn mưa chỉ đủ ướt áo thôi nhưng cũng làm tê dại trong tâm hồn. Anh hẹn cô nơi  quán cà phê quen thuộc: “Chiều nay mình gặpnhau nhé! Anh đợi em ở quán cà phê HẸN”.

Tí tách những giọt  cà phê đen sóng sánh trong hơi sữa cùng bản nhạc “  Everyday I love you” , không gian trầm lắng nhưng ấm áp đối lập với cơn mưa ngoài kia. Cô nhoẻn cười nhìn anh, nụcười ngây thơ xua đi giá băng vẫn còn lẫn những giọt nước trên đôi môi đỏ mọng.

 An Anh đến lâu chưa? Em bị kẹt xe.

-        Anh vừa đến thôi.

Cô  nhận ra nét khác thường trên khuôn mặt anh, ánh mắt không hồ hởi biết cười mỗi khi nhìn thấycô mà buồn sâu lắng. Cô muốn hỏi nhưng dường như có dòng cảm xúc bất chợt nàođó ngăn cô lại…

-         Anh sắp phải đi xa em ạ.

Giọng anh buồn trầm lặng.

 –  Anh đi đâu? Đừng đùa em nha. Cô vồn vã hỏi như sợ anh sẽ biếnmất trong cô ngay lúc này.

- Gia đình muốn anh sang đó , nhà anh gặp chuyện.

- Bao giờ anh sẽ trở lại.

- Anh cũng không biết.

Không gian đặc quánh và cô thì chết lặng. Đôi môi cô mấp máy không thành lời. Cái lạnh của cơn mưa ngoài kia như ngấm vào bàn tay cô, trái tim cô này khi nghe anh nói vậy. Phảilàm sao khi cô không có anh bên cạnh trong những chuỗi ngày tiếp theo. Cô làm sao quen được cảm giác khi thiếu bàn tay anh, hơi thở anh… Lặng  ngắt! Tất cả như làm cô co lại trong nỗi buồn chia ly. Cô chết lặng . Anh buồn bã.

Ngày cô và Nguyên chia tay, cô muốn nói nhiều điều với anh lắm, những điều anh chưa được nghe baogiờ nhưng cổ họng cứ đắng ngắt không thành lời . Chiều mùa thu, thành phố xa vắng,cô ngậm ngùi nắm tay anh lần cuối trên con đường xao xác lá mùa thu bay vội vã.

Anh vuốt nhẹ tóc cô, vẫn tiếng nói quen thuộc:

-       Những người có duyên sẽ trở về bên nhau dù có phải chia tayhay ra đi bao nhiêu lần , em hiểu không ?

Em sẽ chờ anh trở về.Nhất định anh phải trở về!
 Thế đấy anh rời xa cô mang theo lời hứa sẽ quay trở lại nhưng biết bao giờ, bao giờ mới được lần nữa nắm tay anh trên con đường có lá mùa thu rụng đầy và trong quán cà phê HẸN quen thuộc?
Chờ đợi, cô biếtmình phải chờ đợi dù thời gian có vô tình dù cô có hóa đá nhưng trái tim cô vẫn ấm nóng tình yêu cô dành cho anh. Ngày ngày cô mong thời gian trôi thật nhanh để sau công việc cô lại về bên chiếc máy tính quen thuộc được nhìn thấy anh được nghe giọng anh dù khoảng cách là quá xa và cô không thể chạm tới anh. Những tinnhắn yêu thương và cả những giọt nước mắt vẫn từng đêm đi vào giấc ngủ của cô.

Khi đang chờ đợi aiđó trong niềm mong mỏi rồi bỗng xa, xa mãi xa dường như cả thế giới sụp đổ , đitìm câu trả lời cho riêng mình chỉ mình cô hỏi rồi vẫn là dấu chấm lặng thầm không lời giải đáp. Cô chờ anh hàng tiếng đồng hồ, chờ cả đêm vẫn thấy ních anh im lìm.

“ Anh đang bận à?Em đang chờ anh, đợi anh gần hết đêm rồi”

“ Anh vẫn bận à? Dạonày anh khỏe không? Em vẫn đợi anh hàng đêm”.

“ Anh à, chậu hoa loa kèn anh tặng em  giờ đã ra hoa, em sẽ gửi hình cho anh. Em vẫn đang chờ anh”

Liên tiếp là những tin nhắn gửi đi, không một lời đáp  lại. Hòm  mail vẫn im lìm không có tin gì mới.Cô lo lắng, gọi điện nhưng số điện thoại đã không liên lạc được. Không biết anhcó chuyện gì, cô không thể đến bên anh , không thể có đôi cánh bay đến cạnh anh…Cô tuyệt vọng với những dòng nước mắt lăn dài giữa đêm lạnh khô khốc.

Thói quen chờ anh mỗitối, gửi những dòng tin nhắn và những bức mail cô vẫn làm đều đặn. Cô nhận ramình đã yêu anh quá nhiều. Cô vẫn âm thầm bước một mình trên con đường xưa mỗiđộ thu sang, làm sao hiểu hết cảm giác nhìn người khác tay trong tay còn mình lạilẻ loi dù vẫn đang yêu đấy chứ. Mỗi lần sinh nhật anh cô lại ngồi một mìnhtrong quán cà phê Hẹn gọi cho mình hai tách cà phê quen thuộc và bản nhạc anh thích. Cô như thấy anh đang ngồi đối diện với mình, đôi mắt trầm buồn nhìn nhữngsợi tóc mai đang bay trên khuôn mặt trái xoan của cô. Cô cứ như vậy, một mìnhđi dạo với những kỷ niệm riêng mình biết riêng mình hay. Bạn bè đã có gia đình cả còn cô vẫn lẻ bóng vẫn đợi ngày anh trở về…

Từ ngày sang Mỹ,tôi  gặp vô vàn khó khăn, công việc bộn bề  vì ba tôi ốm nặng nhưng tôi  vẫn dành thời gian bên nói chuyện với em. Tình yêu nơi em tôi vẫn cảm nhận mỗi ngày, tôi yêu và thương em nhiều hơn. Tôi cố gắng sắp xếp tất cả cho ổn thỏa để mau được trở về nhưng công ty ngày càng khó khan không như tôi tưởng tượng, mộtmình tôi phải gánh vác tất cả. Tôi đau đầu cho những dự án, phương án cứu công ty thoát khỏi phá sản. Thời gian tôi dành cho em không nhiều nữa, tôi biết mình có lỗi và đang rời xa em nhưng cuộc sống công việc cứ cuốn tôi đi. Ngày ba  rời xa gia đình mãi mãi , tôi hiểu trách nhiệm của mình với công ty với biết bao con người đang cần tôi vực dậy những gì đã mất. Tôi bù đầu, lao vào công việc, lòng tôi vẫn nhớ đến em, vẫn gọi tên em trong mỗi giấc mơ. Sự ám ảnh đó khiến tôi bị dằn vặt, luẩn quẩn trong mớ suy nghĩ, tôikhông muốn em phải khổ vì tôi thêm nữa, chờ đợi một người không biết bao giờ mới trở lại… Tôi phải để em ra đi. Và như vậy quyết tâm không liên lạc với em dù lòng tôi rất đau…

Cô chuyển công tác đến Quảng Ninh. Nơi cô ở là vùng đất mỏ. Cô ra đi để muốn quên Nguyên và những kỷ niệm về anh. Cô muốn để tâm hồn mình thanh thản hơn nhưng cô hiểu hơn ai hết con tim cô luôn nghĩ  về anh- mối tình đầu đầy hạnh phúc và nước mắt. Cô làm quản lý cho một công ty ở đây. Công việc bận rộn nhưng cô vẫn dành thời gian theo đuổi đam mê của mình là viết báo. Cô ở gần nơi có nhiều người dân ngụ cư, những cuộc đời phải lo kiếm ăn từng ngày để cảm thấy  con tàu cuộc sống đang lăn bánh nhanh hơn. Có thể cô đang trốn chạy quá khứ nhưng thói quen ngồi trước màn hình hàng giờ thậm chí trắng đêm vẫn vậy không mất đi theo thời gian. Vẫn không một dòng hồi âm  từ Nguyên …. Thời gian vẫn trôi…

Hôm nay lại thóiquen cũ, cô bật máy tính và vô tình thấy dòng tin nhắn, cô không tin vào mắt mình nữa, chính là Nguyên rồi. Cô như rụng rời chân tay khi đọc những dòng anh gửi cho cô.

“ Trúc à, anh sẽ không trở về bên em nữa. Anh sắp tổ chức đám cưới. Anh đã không  giữ lời hứa với em. Anh xin lỗi. Cầu chúc em hạnh phúc và quên anh đi.”\

Nghẹt thở là cảmgiác cô cảm thấy lúc này, hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má đang lạnh đi củacô. Anh cầu chúc cô hạnh phúc khi hạnh phúc của cô chính là anh cơ mà. Anh nóianh sẽ cưới người con gái khác à, sao anh không nói sớm sao anh bắt cô giamtrái tim mình trong nỗi chờ vô vọng. Sao suốt thời gian qua anh không liên lạcvới cô để cô khóc đến đỏ mắt rồi không một lời anh nói anh có người khác. Hạnhphúc trước đây cô có với anh là gì, nó là ảo chăng … Bao câu hỏi, bao xúc cảm cứứa lên trong cô nó chan hòa thành những dòng lệ. Hụt hẫng cho một tình yêu màcô đã hy vọng, đợi chờ mòn mỏi, giờ chỉ là một dòng tin nhắn như lưỡi dao cứavào trái tim cô. Vùng chạy ra khỏi nhà cô cũng không biết mình đi đâu nữa , giữadòng người xa lạ đang nhanh chân về với tổ ấm cô thấy mình lạc lõng đến vôcùng. Dừng chân bên quán nhỏ ven đường lảo đảo bước vào cô gọi cho mình mộtchai rượu, cô muốn quên đi thực tại phũ phàng và quá khứ ảo ảnh kia, cô muốnquên hết những gì thuộc về anh về cô, trong vô thức cô đã nghĩ đây là cách tốtnhất cô có thể…

 “Vòng tay cố níu 1người , chắc ra đi không quay lại

Vòng tay cố siết chặtanh, dẫu biết rằng chỉ là thế thôi

Tình anh đã hết thậtrồi, đã không như em mong đợi

Đành chìm vào giấcngủ sâu, để trôi về trong giấc mơ hôm nào

Anh ơi em còn gì,anh ơi em còn gì

Tình yêu trong em mệtnhoài, từ khi anh muốn ra đi

Hạnh phúc xưa đâu rồi?Nguyện ước xưa đâu rồi?

Chẳng lẽ anh nỡđành lòng buông xuôi hết

Vậy trách em vôtình, làm dở dang duyên mình

Vậy trách em đây nhẹlòng anh bước đi…”

Tác giả bài viết / 

admin

Nhật ký radio là kênh phát thanh radio. Đến với Nhật ký radio bạn có thể thưởng thức, lắng nghe các nội dung phong phú dưới dạng âm thanh trên di động với với nhiều chuyên mục hấp dẫn như: Cầu vồng tình yêu; Lăng kính tâm hồn; Ký sự vui, Truyện đêm khuya…bao gồm những cảm nhận sâu sắc về muôn màu cuộc sống, những câu chuyện về tình yêu, âm nhạc, điện ảnh; những tâm sự chia sẻ cùng thần tượng…

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……