Truyện ngôn tình

Khi lướt qua nhau [chương 9]

0 12
khi lướt qua nhau
Khi lướt qua nhau [chương 9]

Tống Giai Nam luôn có thói quen ở lại toà soạn rất muộn, sau đó một mình chạy lên tầng cao nhất của tòa nhà, ngắm nhìn ánh đèn rực rỡ mới lên của những khu thương mại sầm uất trước mắt, thành phố tràn ngập ánh đèn vô cùng phồn hoa.

Cô thích nhìn những ánh đèn lóe sáng trong màn đêm, như vậy khiến cho trạng thái căng thẳng vì công việc trở nên yên ổn và bình lặng hơn.

Phía sau có tiếng giày cao gót vang lên, thành thục và trong trẻo, Tống Giai Nam cũng không quay đầu lại, cô lập tức cười nói: “Tăng Thư Ức, tan sở vẫn chưa về, có phải vì anh chàng đẹp trai thể thao phía đối diện vẫn chưa đi đúng không?”

Cô gái xinh đẹp cười nhạt, “Tớ đến thăm cậu một chút không được à, đừng có coi tớ như người mê trai thế chứ, tớ nghe nói cậu sắp chuyển sang mục giải trí, chuẩn bị vào nhóm chó săn(1) à?”

(1) Chó săn: tiếng lóng chỉ nghề paparazi

“Nhóm chó săn, tại sao lại nói khó nghe như vậy, xã hội hiện nay chạy đua quá mệt mỏi, cậu nói xem, chẳng phải là hằng ngày luôn có người nhảy lầu hay sao, cậu thấy đấy đến ngay cả cảnh sát trong cục mà sắc mặt cũng không hề tốt chút nào, trong khi bên mục kinh tế các cậu thì sống phóng túng”. Tống Giai Nam lắc đầu, “Cũng là văn hóa công việc của mỗi người, cậu nói xem tại sao những người đó lại kỳ thị bọn tớ trong khi lại tâng bốc các cậu như vậy, tất cả đều là vì công việc, vì sao tiền thưởng của các cậu lại cao hơn nhiều so với bọn tớ, cũng là người mà vì sao làm mảng kinh tế lại tốt đẹp hơn gấp trăm lần mảng xã hội?”

Tăng Thư Ức lại cười ha ha, vỗ vỗ bả vai Tống Giai Nam.

“Khi đó tim tớ bị bôi mỡ lợn”. Tống Giai Nam tức tối bất bình: “Cậu nói xem, lúc đó cũng tại tớ mê xe, mỗi ngày lại được ngắm nhìn những chiếc xe đẹp, nếu không xảy ra chuyện gì thì thật tốt biết bao”.

“Được rồi, được rồi, cậu sẽ lập tức được giải thoát thôi, tuần sau thì giao ban rồi, đúng rồi, hình như tháng mười Lương Tịnh Như sẽ tổ chức concert đấy, đến lúc đó nhớ giúp tớ xin chữ ký”.

“Còn có tháng mười một sẽ chiếu phim “Snow Wolf Lake” của Trương Học Hữu, nhớ giữ lại cho tớ hai vé, tháng mười hai cô gái xinh đẹp kia đến ký tên cho tập tiểu thuyết bán chạy, tớ muốn cô ấy ký sách, đến tết âm lịch CCTV mở cuộc phỏng vấn, sẽ có nhiều hình ảnh của Châu Kiệt Luân”.

Tống Giai Nam choáng váng một lúc, “Tăng Thư Ức! Cậu đúng là được voi đòi tiên mà!”

Khó khăn lắm mới đuổi được Tăng Thư Ức đi, cô trở lại văn phòng làm việc, thực tập sinh của mục chính trị vẫn còn đang mở đèn viết bản thảo, thấy cô khẽ mỉm cười, “Chị Giai Nam, chị vẫn chưa về sao?”

Cô chỉ vào PHS(2) trên bàn, “Trách nhiệm, Hotline xã hội”.

(2) PHS là chữ viết tắt của Personal access System được gọi là PAS là một loại hệ thống truy cập mới không dây cá nhân.

Thực tập sinh than thở: “Chủ biên nói các chị ở bên mảng xã hội là cực khổ nhất, thật may là lúc ấy em không chọn, đúng rồi, chị có muốn ăn bánh ga tô không, còn hai miếng, phết táo đỏ và hạt vừng.

“Không cần đâu, chị về ngay thôi, mục chính trị bọn em hình như muốn sửa bản in đúng không, gần đây có vẻ rất bận”.

Thực tập sinh vẫn chưa nói hết, bỗng nhiên PHS ở trên bàn rung bần bật, Tống Giai Nam giật mình, vội vàng tiếp: “Chào bạn, đây là tạp chí Evening City, hotline công dân, xin hỏi bạn có đầu mối gì ạ?”

Bên kia có tiếng gió vù vù truyền thẳng vào microphone, người gọi điện thoại dùng tiếng phổ thông pha lẫn giọng địa phương, tín hiệu cũng không tốt, cuộc trò chuyện thường xuyên bị gián đoạn, “Có ba học sinh nhảy lầu tự sát!”

Thái độ của cảnh sát ở đồn cảnh sát nhân dân vẫn khiến cho cô tức giận như vậy, mặt dày mày dạn vất vả lắm cô mới có thể làm rõ sự việc từ đầu đến cuối, thì ra là giáo viên hoài nghi nữ sinh lớp mười một kia yêu sớm nên điện thoại cho phụ huynh biết, nữ sinh kia vì phản đối nên đã nhảy từ tầng bốn ký túc xá xuống, bây giờ vẫn còn đang trong bệnh viện cấp cứu, nghe xong cô lập tức gọi điện thoại cho hiệu trưởng để xác nhận, nhưng không có ai nghe máy.

Cô thở dài nặng nề một hơi, thực tập sinh tò mò: “Xảy ra chuyện gì thế chị?”

“Nữ sinh trung học vì tình nhảy lầu tự sát, cái tiêu đề này thực sự giật gân, rất có hiệu quả đây”. Tống Giai Nam kéo ghế ngồi xuống, mở máy vi tính lên, “Lại phải đánh bản thảo rồi, nhất định ngày mai phải đăng cái tin này lên mục xã hội, sau đó còn phải đưa những tin tiếp theo, nói rõ một chút, không để nó biến thành điểm nóng trong xã hội”.

“Cái gì điểm nóng xã hội?”

Cô vừa viết vừa trả lời, “Chủ đề yêu sớm kéo dài vô tận, hơn một nửa có thái độ kiên quyết phản đối, nhưng liệu chúng ta có đứng trên góc độ phát triển xã hội theo quan điểm hợp lí để đánh giá khách quan vấn đề này hay không”.

“Ôi, chị Giai Nam, chị thật biết đùa, đúng rồi, lúc trước chị có yêu sớm không?” Thực tập sinh buông bản thảo trong tay xuống, vẻ mặt cười gian xảo, “Bản thân em đã từng yêu sớm, cái loại cảm giác lén lút này rất kích thích”.

Tống Giai Nam cười đáp: “Có thành công không, khẳng định là không thành?”

“Chia tay rất sớm, lúc đó yêu thương có thể tính là gì chứ, lúc đó phụ huynh và giáo viên càng cấm càng muốn làm, haizzz, chị cũng đừng chuyển chủ đề nha, rốt cuộc chị có yêu sớm hay không?”

Từ đáy lòng cô khẽ rung động, cô mỉm cười, trả lời vô cùng nghiêm túc: “Không có, thật sự chưa từng yêu sớm, thậm chí ngay cả lưu luyến còn không có thì làm sao đã từng yêu”.

Đánh xong bản thảo, lại giao cho tổng biên tập cũng đã hơn mười giờ tối, cô bước ra khỏi tòa soạn, thành phố phồn hoa trong đêm tối lại hiện ra vẻ mệt mỏi, gió mùa thu thổi đến mang theo một chút lạnh lẽo.

Theo thói quen cô mấp máy đôi môi, gió thổi tung phần tóc trên trán cô, có vài sợi đâm vào mắt, nước mắt “tí tách” rơi xuống bay theo cơn gió, bỗng nhiên cô cảm thấy rất mệt mỏi, làm phóng viên cho mục xã hội đã hơn nửa năm, cô luôn có loại cảm giác lực bất tòng tâm.

Có lẽ là cô đã già rồi, tất cả sự sắc sảo đều đã dần dần bị xã hội làm hao mòn, Tống Giai Nam thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, âm thầm tự nói với chính mình, nhanh lên, cuộc sống như vậy nhanh chóng kết thúc đi.

Nhưng về sau sẽ ra sao, cô cũng không biết được.

Tống Giai Nam trở về nhà mình, cô không có tâm trạng để nấu cơm, ghé vào siêu thị ở cư xá mua hai cái bánh bao, trong nhà vẫn còn nửa nồi canh gà, dùng canh gà nấu với một gói mì ăn liền, ăn vô cùng no, cô nằm dài trên ghế sofa, ngay cả nhúc nhích cũng không muốn.

Ngay cả chạm một cái vào máy vi tính cô cũng không muốn, cô không thể làm gì khác hơn đành xem TV, trong phim truyền hình, một đôi nam nữ đang trình diễn một màn yêu hận biệt ly, cô gái yếu đuối bốc đồng ngồi xuống đất gào khóc: “Em yêu anh, em yêu anh, sao anh không thể yêu em?”

Người con trai trả lời: “Xin lỗi, anh vẫn yêu cô ấy, đã thích cô ấy rất lâu, từ lúc anh đang học trung học”.

Tống Giai Nam cảm thấy buồn cười, cô kéo gối ôm đổi sang một tư thế thoải mái hơn, dường như bỗng nhiên cô nhớ đến điều gì đó, cầm điện thoại lên, nhấn một con số: “Mẹ, đã ngủ chưa?”

Bên kia bà Tống hình như đang xem TV: “Chưa, ba con vừa dự tiệc về, mẹ đang nấu cháo cho ông ấy”.

“À, mẹ bảo bố ít dùng cơm ở bên ngoài một chút, những món đó đều có chất béo và protein rất cao, đúng rồi, mẹ, con hỏi mẹ một chuyện”.

“Nói đi!”

Tống Giai Nam hắng giọng, chậm rãi hỏi: “Mẹ, nếu như thời trung học con yêu sớm, mẹ sẽ làm thế nào?”

Bà Tống trả lời không chút do dự: “Còn có thể làm sao? Khi đó nếu thật sự con có cam đảm nói chuyện yêu đương, mẹ sẽ đánh gãy chân con, sau đó đuổi con ra khỏi nhà, cả đời cũng không nhận đứa con gái này!”

 

khi lướt qua nhau

khi lướt qua nhau

 

Cô hoảng sợ: “Trời, mẹ là mẹ ruột của con sao, mẹ cũng quá tàn nhẫn rồi”.

“Sao? Chẳng lẽ mẹ phải giơ hai tay hai chân lên hoan nghênh con yêu sớm? Mẹ nói này Nam Nam, có phải con có dấu hiệu yêu rồi hay không, dùng yêu sớm ẩn ý để dò xét mẹ, bây giờ con cũng đã lớn như vậy rồi, chuyện tình cảm tự mình quyết định đi”.

Tống Giai Nam vội vàng phủ nhận: “Con không có, chẳng qua là hôm nay có một cô bé yêu sớm bị giáo viên phát hiện, rồi bị bố mẹ cấm cản nên nhảy lầu, con cảm thấy nên cởi mở một chút”.

Rõ ràng bà Tống không hài lòng cho lắm với câu trả lời này, tiếp tục suy đoán: “Mẹ không tin, Nam Nam, thành thật nói xem, có phải trước kia con đã từng yêu sớm hay không, không phải mối tình đầu đã tìm đến con để nối lại tình xưa đó chứ? Con sợ mẹ ở đây không đồng ý?”

Cô hoàn toàn hết đường nói: “Mẹ, có phải mẹ xem phim truyền hình nhiều quá hay không, sao có chuyện đó, khi đó con chỉ là một người đơn thuần, làm sao có thể yêu sớm chứ, được rồi, con không nói với mẹ nữa, con cúp máy đây”.

“Haizzz, chờ một chút, mẹ đã nói hết đâu nào, tuần sau mừng thọ bảy mươi của ông, con phải nhớ kỹ đó”.

“Con biết rồi, con cúp máy trước đây, bố mẹ đi ngủ sớm một chút”.

Ánh đèn mờ nhạt tỏa xuống mặt đất, trên TV, đôi nam nữ vẫn còn đang quấn quít si mê, nhưng cô lại thất thần thật lâu, bỗng nhiên lại bật cười, tự nói với mình: “Yêu sớm, mình đã từng thầm mến, không biết có tính là yêu sớm hay không”.

Từ đáy lòng lại dần dần nổi lên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, có một thứ gì đó rất cũ đã cố gắng lãng quên, lại vô tình bị nhắc đến, đang suy nghĩ muốn buông xuôi nhưng lại khiến bản thân mình càng đắm chìm vào đó, rồi lại liều mạng lảng tránh tình cảm nhỏ nhoi này, khiến cho cô trong lúc nhất thời có chút luống cuống.

Tống Giai Nam chạy vào phòng, muốn lấy từ ngăn kéo dưới cùng ra một tấm ảnh, nhưng bức ảnh bị vướng lại ở mép tủ, lúc đó chuông cửa lại bất ngờ vang lên, Tống Giai Nam giật mình, đã muộn thế này còn có ai đến đây, cô vội vàng chạy ra mở cửa, ngoài cửa có người gọi to: “Chị Giai Nam, mở cửa, là em, Tống Thụy đây!”

Cô vội vàng mở cửa ra, một cái đầu nhỏ chui vào dò xét, “Không có đàn ông chứ, ở đây có đồ ăn không?”

Tống Giai Nam khẽ ho một cái, “Tống Thụy, em lại cãi nhau với mẹ sao? Đêm hôm khuya khoắt thế này lại dám ra khỏi nhà?”

Tống Thụy cảm thấy may mắn nên mỉm cười, thoải mái bước vào nhà, “Mẹ của em cứ lải nhải mãi, em không chịu được, chị nói xem, em đã là một thiếu nữ trung học rồi, mỗi ngày phải ở cùng với một người phụ nữ thời kỳ mãn kinh, thần kinh sẽ bị suy nhược đó”.

Tống Giai Nam không còn gì để nói, cô tắt TV, sau đó nghiêm túc hỏi: “Lần này là vì chuyện gì?”

“Mẹ lục lọi đồ đạc của em, thấy tin nhắn trong điện thoại, sau đó mắng em một trận thật lớn, em không chịu được nên bỏ đi, chị Nam Nam, chị nói xem, tại sao bà ấy lại có thể làm như vậy chứ, nếu như đang ở Mỹ, em có thể kiện bà ấy tội xâm phạm quyền riêng tư cá nhân”.

 

khi lướt qua nhau

khi lướt qua nhau

 

Cô vỗ đầu của cô bé, giọng nói lạnh nhạt: “Tỉnh lại đi, đây là Trung Quốc, mẹ của em làm như vậy là không đúng, nhưng chúng ta cũng không thể làm gì hơn, biết làm sao bây giờ, em còn phải nhờ vào sự nuôi dưỡng của mẹ đấy?”

“Em đi làm, kiếm tiền, không cần bà ấy nuôi nữa”.

“Còn nhỏ tuổi nhưng khẩu khí không hề nhỏ, em cho rằng đi làm kiếm tiền dễ dàng lắm sao? Thật sự không biết là em dũng cảm hay là khờ khạo nữa, nhưng tin nhắn trong điện thoại của em thật ra là nói gì, em vẫn còn là đứa trẻ chưa lớn, nên tâm tư rất phức tạp”.

Tống Thụy bĩu môi, “Lúc đó chỉ là tin nhắn linh tinh của bạn em thôi, nhất định là bà ấy đã nhìn thấy tin nhắn em nói thích một bạn nam, chị nói xem bây giờ còn gọi là yêu sớm gì nữa chứ, huống chi em cũng có nói gì đâu chứ, bà ấy cứ căng thẳng lên như vậy, xung quanh em toàn là những cặp đôi, xem ra bà ấy giận điên lên rồi?”

“Chị không phản đối, bây giờ bọn trẻ các em rất phức tạp” Tống Giai Nam tổng kết: “Chị không tán dóc với em nữa, để chị gọi điện thoại cho mẹ em, tối nay em sẽ ngủ ở đây, thu dọn một chút rồi đi tắm đi, sau đó chị em mình nói chuyện”.

Cô gọi điện thoại đến nhà chú, nói tối nay Tống Thụy sẽ ở đây, cô an ủi thím một chút, rồi lại vào phòng tìm Tống Thụy, phát hiện cô bé đang ngồi bên giường xem thứ gì đó, cô đi qua, Tống Thụy thuận miệng nói: “Chị Nam Nam, không nghĩ là chị cũng có lịch sử huy hoàng như vậy nha, đúng rồi, nam sinh này là ai vậy, thật sự là rất đẹp trai!”

Dường như Tống Giai Nam chưa từng thực sự nghiêm túc nhìn anh, anh ở trong ấn tượng của cô cho đến bây giờ đều là dáng vẻ trong trí nhớ kia, tuấn tú, lạnh nhạt, ưu sầu, có phần cao quý không với tới được, xa không đuổi kịp, còn anh trên bức ảnh này, vẻ mặt mỉm cười lại dịu dàng như vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên, nụ cười vừa ấm áp vừa xa cách và cũng ngây thơ hồn nhiên giống như bao học sinh trung học khác.

Cô cầm tấm ảnh trong tay, nụ cười ngày càng tươi hơn, “A, khi đó thật sự là rất nhỏ!”

Tống Thụy không bỏ qua, giật giật tay cô, “Chị nói cho em biết anh ấy là ai đi, nói đi!”

“Tô Lập”. Tống Giai Nam mỉm cười nhàn nhạt, “Khi đó cậu ấy là một nam sinh rất xuất sắc, nổi tiếng nhất trường học của bọn chị”.

“A, một nam sinh như vậy, nếu bây giờ mà học ở trường em nhất định sẽ có rất nhiều nữ sinh thích anh ấy”. Ánh mắt Tống Thụy cứ nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, “Đáng tiếc, đáng tiếc, sinh không hợp thời!”

Tống Giai Nam không trả lời, một lát sau mới chậm rãi đứng lên, lấy tấm ảnh để vào trong ngăn kéo, “Rất nhiều nữ sinh thích cậu ấy, nhưng cậu ấy chỉ thích một người”.

Giọng nói của cô rất nhỏ, trừ bản thân mình ra, không ai có thể nghe được, thật ra những lời này cũng là cô muốn nói cho chính bản thân mình nghe.

Khi lướt qua nhau [chương 9]

Tác giả bài viết / 

Chi Chi
Chi Chi

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……