Truyện ngôn tình

Lời chúc phúc của Odin – Chương 2

0 5
Lời chúc phúc của Odin
Lời chúc phúc của Odin – Chương 2

Một chàng trai cao lớn đang đứng ngay cửa tiệm của tôi. Trong tay anh ta là tờ giấy nhăn nhúm khi nãy tôi đã vò ném đi được mở ra lần nữa và đọc vô cùng cẩn thận như chưa từng thấy nó bao giờ. Mái tóc dài màu bạc giống như ánh trăng trải dài trên đầu vai anh ta. Cũng giống như tất cả thần tộc của Vanir, anh ta có mái tóc sáng màu, làn da trắng như tuyết và đôi mắt màu phỉ thúy xanh biếc.

Frey vẫn giống như thiên thần đứng trên tế đàn được vạn chúng ngưỡng vọng nhiều năm trước đây. Từng bước chân và từng cử chỉ đều mang hơi thở thần thánh. Sự thiêng liêng tinh khiết của Frey hoàn toàn khác hẳn với ánh hào quang rực rỡ của Thần Ánh Sáng Balder.

Chỉ là vào giờ khắc này những sợi tóc mai của Frey bay lất phất trước mặt che bớt đi đôi lông mày đang cau chặt của mình. Sự không vui hoàn toàn viết rõ trên gương mặt anh ta.

Tôi có dự cảm rằng mình sẽ chết trong hai mươi giây sau.

Qua thật lâu Frey mới ngẩng đầu và dùng đôi mắt như bảo thạch kia nhìn tôi:

– “Quả nhiên là nội dung đặt hàng quá vô vị nên khiến cô Yina ghét bỏ.”

Khóe miệng tôi không nhịn được hơi chúm lại. Đột nhiên tôi nhớ đến hai năm trước Zya nhắc đến Frey với vẻ mặt chết lặng – “Thánh quang bao phủ? Đây chỉ là dáng vẻ bên ngoài của anh ta thôi. Mặc dù anh ta là Thần Mặt Trời nhưng toàn thân lại tỏa ra một hơi thở giá rét. Cậu và anh ta thử ở chung một lúc sẽ biết ngay.” – Ngày đó tôi vẫn cho rằng điều Zya đang nói nói là tính cách lạnh lùng của anh ta.

– “Dĩ nhiên không phải. Chỉ là do tôi cảm thấy thời gian quá ngắn nên sợ rằng không có cách nào để hoàn thành.”

– “Chẳng lẽ là bởi vì người đặt hàng khiến cho cô Yina cảm thấy khó chịu?:

– “Không phải, không phải, không liên quan đến ngài Frey đâu.” – Tôi vội vàng xua tay – “Thật là thời gian không đủ.”

– “Cho dù là hai triệu đồng Vida cũng từ chối sao?”

– “Thật ra thì mới vừa rồi tôi nói giỡn thôi, tôi cũng có rất nhiều thời gian.”

Zya cậu chờ xem, chị Yina sẽ nhanh chóng cưỡi Ngân Dực Long hùng bá phố Eden và bay lướt qua phòng luyện kim của cậu cho xem.

Tôi bước nhanh đến nhận lại đơn đặt hàng trong tay Frey. Anh ta mỉm cười đưa đơn đăt hàng cho tôi, nhưng trong ánh mắt nhướng lên nhìn tôi lại lộ ra vẻ kinh ngạc – “Đã suy nghĩ kỹ rồi hả?”

– “Hả?”

– “Cô là Yina?”

– “Đúng vậy.”

– “Cuối cùng là tên kia có ý gì đây… chẳng lẽ đang gạt mình?” Ánh mắt của Frey khẽ nheo lại, sau đó đưa cho tôi một tờ ngân phiếu “Đây là tiên đặt cọc, cô hãy giữ trước để mua nguyên liệu, ngày mai tôi đến nhận hàng.”

Tôi đứng tại chỗ ngu ngơ nhìn anh ta bước nhanh đi vào không trung và cưỡi Kim Dực Long bỏ đi.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy được thế giới này mộng ảo vô cùng. Tôi mà cũng có thể nhận được đơn đặt hàng từ chủ thần Frey.

Mười hai chủ thần chính là vấn đề được tương đối quan tâm của sáu chủng tộc trong chín đại thế giới hiện nay. Lý do là vì họ muốn tìm hiểu về ngọn nguồn sáng tạo ra thế giới trước đây.

Ban đầu người khổng lồ sáng tạo và thống trị thế giới. Dưới sự dẫn dắt của Odin – vua của các vị thần, mười hai chủ thần đã thay thế địa vị của người khổng lồ. Mâu thuẫn của người không lồ và các vị thần ngày càng tăng lên và dẫn đến xảy ra cuộc chiến Ragnarok – ngày hoàng hôn của các chư thần. Vốn dĩ chúng thần sẽ không chiến bại nhưng ở thời khắc mấu chốt, em trai của Odin là thần lửa Loki đột nhiên phản bội và giết chết Odin.

Sinh mệnh của Odin liên hệ đến tất cả linh hồn của mười hai vị chủ thần. Cái chết của ngài đã đánh dấu móc cho ngày cuối cùng của thần điện Vanhalla, thời đại phồn vinh và kết cuộc của thế giới thần tộc. Chúng thần biến mất, bao gồm cả bản thân Thần Lửa. Nhưng trước khi Odin chết đi thì ngài đã sáng tạo ra một thế giới mới để thân thể chúng thần đã chết chỉ ngủ say ba nghìn năm.

Chiến tranh giữa bộ lạc Vanir và bộ lạc Aesir chưa hề dừng lại phút giây nào trong ba nghìn năm nay. Còn hiện tại chính là ngày mười hai vị chủ thần dần dần thức tỉnh.

Có người nói tương lai thế giới này hoàn toàn phụ thuộc vào vị thần nào sống lại trước. Odin tái sinh sẽ ban cho thế giới này sự phồn vinh và hòa bình trước nay chưa từng có. Còn Loki tái sinh thì chỉ có thể mang đến sự diệt vong và đau khổ cùng cực cho họ.

Dời đổi theo thời gian, mười hai vị chủ thần dần dần xuất hiện tại từng thị tộc. Cho đến hiện nay, chủ thần xuất hiện ở tộc tôi chỉ có hai vị là Thần Ánh Sáng Balder và Thần Mặt Trời Frey. Còn ở bộ lạc Aesir đã có năm vị chủ thần.

Với tình trạng thực lực khác biệt bày ra trước mắt và trong cuộc chiến không ngừng kéo dài, chúng tôi không hề nghi ngờ gì rằng mình đang rơi vào tình thế bất lợi. Dưới tình trạng bị thị tộc Aesir không ngừng hạnh hạ và xâm lược, tất cả tộc nhân đều cầu nguyện hi vọng rằng cuối cùng Odin có thể giáng thế tại lãnh thổ chúng tôi và chấm dứt cuộc chiến kéo dài ngàn năm này.

Đương nhiên chúng tôi không chờ được sự xuất hiện của Odin, mà chỉ chờ được một đại pháp sư trẻ tuổi tự xưng là chúa cứu thế – Lan.

Lại nhìn về đơn đặt hàng, tôi cảm thấy mình có thể hiểu được nếu như là Lan muốn làm chiếc bao tay thế này. Nhưng Frey là một nhà tư tế thì cần bao tay của pháp sư để làm gì? Huống chi lại dùng nguyên liệu xa xỉ vô cùng.

Ví như là lam bảo thạch của Niflheim. Khoáng thạch này chỉ có Niflheim mới có, số lượng mỗi năm nhập vào vương đô không vượt quá hai nghìn ký. Mua một lần ít nhất phải là một viên, một viên bình thường sẽ không dưới năm trăm gam. Bởi vì bảo thạch được sinh ra từ nguyên tố băng đá của thế giới nên có tác dụng hỗ trợ cực mạnh đến những phép thuật thuộc băng hệ. Cho nên những pháp sư nước sẽ đính cả viên bảo thạch này lên pháp trượng của mình.

Nhưng đơn đặt hàng này viết rõ ràng: dùng lam bảo thạch Niflheim, hồng bạc thạch Muspellheim mỗi thứ hai mươi gam và ba mươi gam kim cương khảm lên các ngón trên bao tay.

Đây chỉ là một phần nhỏ trong nguyên vật liệu của thợ thủ công. Còn có nguyên liệu giả kim quý hiếm nữa. Mặc dù tôi không hề biết một chữ về giả kim thuật, nhưng tối thiểu tôi có thể nhận ra được mấy chữ “hồn thể người elf Ginnungagap” này.

Cũng khó trách Frey nói trả tiền thù lao là hai triệu, mua nguyên vật liệu để làm thôi cũng đã hơn một triệu rồi.

Mặc dù vậy nhưng khi làm hoàn thành thì sau này có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Hơn nữa hoàn thành được hàng của chủ thần đặt thì nhất định thứ hạng của tôi trên bảng xếp hạng sẽ tăng lên.

Hiện tại muốn làm thì phải dùng tốc độ nhanh nhất cướp sạch nguyên vật liệu trên phố Eden này. Sau khi thu mua xong vật liệu thì dùng lương cao để ép mấy người thợ ở lại làm thêm giờ. Như thế thì trước rạng sáng sẽ làm xong “bao tay tà thần” rồi. Đến bốn năm giờ thì mời giả kim thuật sư đến gia công nữa là hoàn tất.

Giả kim thuật sư trong lời tôi nói chính là Zya. Mặc dù tính cách cô nàng này khiến người ta khó chịu nhưng làm việc thì vô cùng lợi hại. Cho nên dựa theo kế hoạch này, tôi sai công nhân cả tiệm đi thu mua vật liệu trong đơn ghi. Còn mình ở lại vẽ ra bảng cấu trúc của bao tay.

Bốn tiếng sau là ba giời chiều, bảy người đã ôm bao lớn nhỏ về tiệm. Tôi kiểm tra từng thứ một, đến cuối cùng phát hiện ta lần này mình thật may mắn khác thường. Tôi cần bọn họ đi mua về ba mươi ba loại vật liệu thì bọn họ đã mua về được ba mươi hai loại.

– “Được rồi, bây giờ còn thiếu thứ gì? Tôi sẽ đi mua.” Tôi đứng lên lau mồ hôi.

– “Dầu cá Mạc Kim.”

Vừa nghe thấy danh từ này thì tôi giật mình:

– “Phố Eden không có dầu cá Mạc Kim?”

– “Không có, họ đều nói đã bán hết rồi.”

Cả người tôi như chìm ngã xuống vực sâu.

– “Đây là bản nháp các người xem trước đi. Mang vật liệu ra sắp xếp tinh chế lại. Tôi đi đến làng Haehner một chuyến xem sao, sẽ nhanh chóng trở về ngay.” – Tôi đeo túi lên, mang theo đơn đặt hàng và bản vẽ đang dở dang chạy ra ngoài.

Tôi vừa chạy nhanh trong không trung vừa cảm thấy quả nhiên thiên hạ không có bữa ăn nào miễn phí cả. Tôi có nghĩ thế nào cũng không nghĩ đến vật liệu gì cũng có thể mua được nhưng lại không mua được cái dầu cá Mạc Kim chết tiệt này. Làng Haehner ở phía đông Vanaheim và có rất nhiều nguyên vật liệu được bán giá rất rẻ. Nhưng có điều vì ở đây quá vắng vẻ, người dân vương đô lại tương đối lười biếng nên chỉ đến con phố Eden phồn hoa mua hàng.

Ngoài làng Haehner là rừng đen Nathan, nơi này hơi đáng sợ khi trời vừa sập tối. Lúc tôi chạy đến ngoài cánh rừng này thì hoàng hôn cũng đang buông xuống, nên bước chân cũng vội vã hơn.

Thật ra tôi không phải là người Vanaheim, năm hai mươi chín tuổi tôi mới đến đây. Tôi tin tưởng tất cả người không xuất thân tại vương đô cũng sẽ khắc sâu cảm giác sợ hãi của tôi lúc này. Bởi vì bất kỳ một góc nhỏ bé nào ở thị tộc Vanir cũng có thể bị tộc Aesir tập kích.

Bởi vì bọn họ có phép dịch chuyển tức thời. Bất kỳ thần tộc Aesir nào cũng có thể coi thường lực cản khổng lồ trên chiếc khe trống rỗng của Ginnungagap để xông vào lãnh thổ chúng tôi. Vanaheim là nơi mạnh nhất của tộc Vanir, cho nên đến nay không có ai dám xông vào đó. Nếu như cả thị tộc Vanir cũng giống như Vanaheim thì tôi nghĩ tộc Aesir cũng sẽ không dám càn rỡ đến thế. Đáng tiếc là không phải.

Tôi sinh ra ở một ngôi làng bình thường tại thị tộc Vanir. Trong nhà từng có một người chị, một người anh và một đứa em gái. Từ nhỏ tôi đã muốn trở thành pháp sư, nhưng với môi trường sinh trưởng của mình thì việc trở thành pháp sư là chuyện vượt khỏi lẽ thường. Chị tôi ngày ngày vào núi rừng săn thú và thu nhặt nguyên liệu bán cho những thương nhân định kỳ đến từ những thành thị khác với giá rẻ mạt. Phần lớn những thương nhân sẽ đến vương đô và phân loại những nguyên liệu này sau. Rồi đề giá cao hơn bán cho những giả kim thuật sư và thần thợ rèn tiêu tiền như nước. Cứ như vậy những dược thuốc, binh khí, kim khí các loại được luyện chế hoặc rèn ra cũng sẽ được người ta ra giá cao gấp hàng vạn lần mua chúng để trở thành vũ khí lợi hại để mang ra chiến trường, hoặc là cống hiến cho hoàng thất. Mà nhóm người có tiền nhất chính là pháp sư của vương đô.

Tôi hoàn toàn không có gì dị nghị với cách sống như thế. Dù sao người có năng lực luôn có quyền sống giàu có và thoải mái hơn người khác. Điều kiện tiên quyết chính là người này phải hết lòng dốc sức bảo vệ quốc gia, hoặc là cuộc sống thái bình phồn vinh của mọi người.

Từ nhỏ đến lớn tôi từng thất vọng vô số lần về sự hà khắc của đế quốc này. Vì sống một nơi rất xa vương đô, tôi chỉ có thể ngắm nhìn toàn bộ đô thành của thị tộc lơ lửng trên không trung, ngắm nhìn những con Kim Dực Long kéo chiếc đuôi dài ngang bầu trời. Tôi luôn nhớ được thế giới kia lúc ẩn lúc hiện như mộng ảo, có lẽ người đang sống trong đó không thể nào hiểu được sự khổ đau của chúng tôi.

Zya từng oán trách vô số lần về tính cách u sầu ít nói của tôi hệt như bọn người ở thị tộc Aesir mà chúng tôi cực ghét. Nói tôi u sầu ít nói thì tôi chịu, vì đó là sự thật. Nhưng tôi căm thù nhất là nói tôi giống như những kẻ ác độc ti tiện nhất trên thế giới kia. Thế nên tôi vẫn biểu hiện như những gì Zya chán ghét và không nói một lời nào.

Đến được làng Haehner, tôi dùng tốc độ nhanh nhất để mua dầu cá Mạc Kim. Sau khi bỏ chiếc bình đó vào túi thì đã vã cả mồ hôi ra khắp người. Tôi búi mái tóc dài của mình lên, rồi chụp mũ xuống, chạy vào rừng đen thẳng về hướng Vanaheim. Nhưng trời tối xuống nhanh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Rừng đen Nathan vừa sụp tối đã cực kỳ giống khu rừng rậm quê tôi. Lúc còn bé thơ có rất nhiều buổi tối tôi mơ thấy trong đêm tối có một đôi mắt xanh lục đậm tỏa sáng đang quan sát mình. Nó đang đợi chúng tôi bước ra khỏi vầng sáng bảo vệ của Odin.

Vừa nghĩ đến cảnh tượng đó thì cả người tôi đã rét run.

Tôi nhìn dao dác cánh rừng đen nhánh, bóng cây chập chờn trong gió đêm, lá rơi lả tả cọ qua bắt chân của tôi. Tôi lắc đầu cố gằng kiềm chế sự sợ hãi trong lòng mình và đi về phía trước không quay đầu lại. Nhưng đi được một khoảng thì tôi lại nghe thấy phía sau vang lên tiếng rì rào. Tôi dừng lại trong chốc lát, cả người căng thẳng như hóa đá, rồi lại bước nhanh hơn về phía trước. Là ảo giác, nhất định là ảo giác.

Mới vừa đi được hai bước, phía sau liền vang lên tiếng gió cấp tốc gào thét. Tôi biết lần này dữ nhiều lành ít. Nhưng đương lúc chuẩn bị bước nhanh lên không trung, chân còn chưa kịp giơ lên thì đã có một tia chớp bổ xuống trước mặt. Tôi hoảng hốt lui về phía sau một bước, dưới chân giẫm lên một thứ gì đó lạnh như băng.

Một sự lạnh lẽo chạy cực nhanh lên từ gót chân tôi. Mỗi nơi bị nó đi qua đều hoàn toàn mất đi tri giác và năng lực hành động. Cuối cùng đồ trong tay tôi rơi xuống mặt đất, cả người tôi như biến thành tượng đá, đứng nguyên tại chỗ chẳng nhúc nhích.

Sau một khoảnh khắc, cảnh tượng tôi không muốn nhìn thấy nhất lại tái hiện một lần nữa trước mặt tôi.

Hai đường sáng bạc đột nhiên hiện ra, rồi hai thần tộc Aesir đứng trước mặt tôi. Có lẽ người ở vương đô sẽ không ý thức được, tốc độ cực nhanh và tia chớp sáng bạc đến tột cùng là tượng trưng cho điều gì. Nhưng sau khi nhìn thấy hai dáng người này xuất hiện mà nếu còn không biết mình đang lâm vào tình huống nào thì chính là kẻ ngu.

Cảnh tượng trước mắt trùng khít với hai mươi năm trước. Cũng trong khu rừng rậm tối đen thế này. Người đó không hề để ý đến tôi và chị tôi đang núp sau gốc cây. Mặc dù cô ta cũng là phụ nữ nhưng dáng vẻ và cách ăn vận khác biệt rất lớn với chúng tôi: Gương mặt cô ta rõ nét, mái tóc màu đỏ thẫm xõa dài — Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ mình ra, cho tới bây giờ tôi chưa từng thấy người nào có màu tóc đậm thế này và cũng chưa từng thấy người nào có mái tóc thẳng như cô ta. Cho nên tôi không nhịn được sự tò mò nhìn thêm vài lần. Ánh mắt và đôi môi cô ta màu xanh đậm, xương cánh tay và xương đùi thon dài đặc biệt. Vóc người cao gầy, đẹp kinh lòng người. Nhưng khóe miệng cô ta không hề có nụ cười, hoàn toàn chẳng có chút nào.

Cô ta cầm một quyển sách ghi lại những chữ viết kỳ quái, tay kia nắm lấy ma trượng chống xuống đất. Khi đó cô ta đang ngồi xổm trên mặt đất vuốt ve một bộ xương.

Đúng vậy, đó chính là một bộ hài cốt, hơn nữa còn là hài cốt của một con phượng hoàng. Bộ xương nó nằm trải dài trên mặt đất, giống như đã chết cách đây ngàn vạn năm. Nhưng sau khi cô ta đọc lời chú tiếp theo thì xung quanh bộ xương con phượng hoàng kia bỗng tản ra những tia sáng màu xanh lục. Đỉnh đầu nó nhấc lên, dùng hốc mắt trong rỗng không có tròng hướng về chúng tôi. Kế tiếp như một xác chết sống lại, nó vươn cánh bay lên, quanh thân nó cũng tản ra âm khí dày đặc, gần như nuốt hết không khí xung quanh.

Tôi chưa từng thấy cảnh tượng ly kỳ và kinh hoàng thế này bao giờ. Vào khoảnh khắc đó, ngay cả năng lực thét lên tôi cũng không có, chỉ biết há to mồm trơ mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.

Cũng trong khoảnh khắc đó, cô gái của thị tộc Aesir nhanh chóng quay đầu lại nhìn chúng tôi. Đôi mắt màu xanh đậm lại hiện lên tia sáng xanh lục hệt như vầng sáng quanh hài cốt con phượng hoàng kia.

Chị tôi nhanh chóng kéo tay tôi xoay người bỏ chạy. Tiếp theo là một đường sáng xanh cực nhanh bắn sượt qua bên sườn chúng tôi, đánh gãy cây đại thụ đối diện. Ma pháp đó rất lạnh, hoàn toàn giống hệt như giờ khắc này.

Lúc chúng tôi chạy về phía trước được khoảng mười thước, cơ thể chị tôi bỗng vọt lên trên hơn ba thước. Tôi thấy được lưng của chị bị một thanh kiếm băng khổng lồ đâm xuyên qua. Sau khi máu tươi chảy ra không lâu thì thanh kiếm băng từ từ biến mất.

Còn giờ phút này, đôi mắt của hai tộc nhân Aesir đứng trước mặt tôi cũng hiện lên tia xanh lục hệt như cô gái kia. Bọn họ một người là đại phù thủy, một người là phục ma quan.

Tên đại phù thủy kia giơ ma trượng lên, trong miệng niệm chú, một quả cầu tia chớp từ từ kết lại trong tay hắn. Còn hai bàn tay của tên phục ma quan kia lại chia ra một bên đeo găng trắng, một bên đeo găng đen. Trên tay mang găng đen đang cầm một cái hộp kim loại tím, trong hộp có chi chít mười mấy ống nghiệm. Hắn ta dùng tay mang găng trắng lấy một ống và rút nút bần ra. Chất lỏng trong ống nhanh chóng bị hút vào trong quả cầu tia chớp.

Nếu như tôi không biết bọn họ đang làm gì thì có thể sẽ cảm thấy dễ chịu rất nhiều. Nhưng cảnh tượng này tôi đã gặp nhiều lần trong sách lắm rồi.

Có phục ma quan hổ trợ cho đại phù thủy thì tôi có thể biến thành mây khói trong nháy mắt và không hề để lại di thể. Trải qua quá trình tinh luyện của giả kim thuật có thể chế tạo ra hồn thể thần tộc Vanir, giống hệt như chúng tôi lấy hồn của linh vật trên khe Ginnungagap vậy.

Bọn họ không phải đến giết người để thu hoạch chiến công, bọn họ đến đây để lấy nguyên liệu sống.

Mắt thấy đại phù thủy đang giơ tay lên đỉnh đầu thi triển ma pháp khiến cả người tôi run rẩy nhắm mắt lại.

Tiếp theo cho dù nhắm chặt mi mắt tôi cũng có thể cảm giác được tia lửa nóng rát cả mắt. Sau đó là một màu đỏ tràn ngập khắp nơi. Tiếng cây cối nổ tung và bốc cháy vang lên liên tiếp, khối băng trên người tôi bỗng chốc tan ra. Tiếp nữa là ánh lửa dần dần tản đi, tất cả đều trở về màn đêm tối tăm như cũ. Cả quá trình không đến hai giây. Nhưng tôi vẫn còn tri giác.

Tôi mở mắt ra kinh ngạc nhìn về phía trước. Hai người kia nằm trên mặt đất không nhúc nhích, cả người đang bị hỏa thiêu, hô hấp cũng tựa như đã ngừng lại. Còn trên mặt đất có một cái hố khổng lồ vẫn còn bập bùng vài ngọn lửa le lói.

Tôi nhìn khắp nơi không thấy ai. Ngẩng đầu lên lại thấy một Kim Dực Long đang bay về phía làng Haehner. Ly kỳ chính là ở chỗ con rồng kia có bốn cái cánh, người cưỡi nó mặc xiêm y màu trắng, vạt áo ngắn đang bay phấp phới trong gió. Bởi vì trời đã tối nên màu sắc tóc của người đó cũng không thấy rõ. Chỉ là dưới ánh trăng chiếu sáng tỏa ra một ánh sáng bạc.

Tôi vẫn còn kinh ngạc chưa thoát khỏi sự sợ hãi. Nếu không phải mắt nhìn thấy người kia, tôi tuyệt đối sẽ không tin rằng hai kẻ thị tộc Aesir này là do anh ta giết. Bởi vì anh ta đã bay đi rất xa, thậm chí không buồn đáp xuống kiểm tra thi thể.

Lời chúc phúc của Odin – Chương 2

Tác giả bài viết / 

Sunny hihi
Sunny hihi

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……