Truyện ngôn tình

Lời chúc phúc của Odin – Chương 6

0 4
Lời chúc phúc của Odin
Lời chúc phúc của Odin – Chương 6

Muspellheim là thế giới lửa nguyên thủy, nên nó có tên là vùng đất lửa. Khắp nơi đây toàn là lửa đỏ và nóng bức. Thưở ban đầu dưới thế giao hòa với vùng đất băng đã sinh ra người khổng lồ đầu tiên. Núi đồi nơi này có tám mươi phần trăm là núi lửa, trong số núi lửa lại có chín mươi sáu phần trăm còn hoạt động. Cho nên, ngoại trừ người khổng lồ chúa tể lửa và những côn trùng có giáp dày ở chân núi ra thì nơi này gần như không có sinh vật nào. Cho nên ở đây cũng chẳng hề có gì nguy hiểm đáng kể.

Vấn đề này là ma trượng này phải sử dụng dung nham để chế luyện. Mà lấy dung nham ra sao, gắn nó vào trượng thế nào thì lại là một việc rất khó khăn. Mấu chốt chính là tôi ở đây nóng sắp chết rồi.

Những làn hơi nóng bốc lên vặn vẹo, tôi và Lan đang ở giữa hai ngọn núi lửa. Phía dưới là dòng dung nham chảy cuồn cuộn. Mồ hôi nhỏ giọt dọc theo gương mặt, hai gò má nóng hổi như có thể nướng chín cả một con vịt. Nhưng tôi vẫn kiềm nén tính tình tỏ ra thân thiện hòa hảo, kim cương đã được nạm lên thân trượng. Vì lệ thuộc vào công nhân nạm đá quanh năm nên năng lực thủ công của tôi đã thoái hóa đến cấp mẫu giáo. Nếu như không có người trợ giúp thì tôi hoàn toàn không nạm nó lên được.

“Hiện tại cần phải có dung nham …” Tôi nắm đầu trượng lỏng lẻo “Làm sao lấy được đây?”

“Chờ tí.”

Lan đi xuống một khoảng, lật hai lòng bàn tay ra rồi giơ lên nói khe khẽ. Dòng dung nham cuồn cuộn như dã thú bỗng nhiên lại như một dòng nước chảy trong suốt, ngoan ngoãn dâng lên và bơi đến bên người Lan, xoay tròn vòng quanh anh ta.

Tôi ngạc nhiên nhìn Lan. Từ lúc đến đây tôi đã cảm thấy vô cùng kỳ quái. Mặc dù Lan là một đại pháp sư, nên hẳn không yếu về lĩnh vực phép thuật. Nhưng nguyên tố trong cơ thể của mỗi thần tộc từ nhỏ đã quyết định đến thiên phú của họ. Càng là người thông thạo hệ liệt phép thuật nào thì lại càng không sợ nguyên tố phép thuật đó tấn công. Nói cách khác, pháp sư lửa có thể chịu nóng rất giỏi, pháp sư nước thì chịu lạnh rất cừ. Nhưng pháp sư chỉ có thể dùng nguyên tố đi tấn công hoặc chế trụ người khác, nhưng không có cách nào điều khiển nguyên tốc như làm ảo thuật vậy.

Có lời đồn Lan thông thạo nhất là phép thuật về đất. Trước đây rất lâu tôi có xem báo chí thấy anh ta khéo léo điều khiển cát bay đá chạy rất hoành tráng. Nhưng từ lúc tôi biết anh ta đến giờ, phép thuật anh ta dùng nhiều nhất tựa như thuộc về lửa.

Hơn nữa sau khi đến Muspellheim, Lan cũng chưa từng xuất ra một giọt mồ hôi nào. Dường như anh ta không hề có một sự khó chịu và ngược lại tâm trạng vô cùng tốt. Quan trọng nhất là những dung nham kia thật như có thể nghe hiểu lời nói của anh ta, chúng tự động biến thành một đường nhỏ từ từ hàn vào ma trượng.

Sau khi toàn bộ dung nham đã hòa vào ma trượng, tôi lau nhẹ đi mồ hôi trên mặt và không nhịn được cất lời: “Lan, anh thật lợi hại quá.”

“Phải không? Lợi hại như thế nào?” Bỗng Lan ngẩng đầu, mái tóc màu vàng nhạt phản chiếu ánh lửa đỏ.

Cũng không biết có phải tôi có ảo giác hay không? Dường như anh ta….không giống với trước kia.

“Tôi chưa từng gặp một pháp sư nào có thể khống chế nguyên tố nguyên thủy như vậy. Thuật lửa của anh thành thạo đến mức… như là hòa vào làm một với ngọn lửa rồi.”

“Thật sao? Nhưng điều này cũng không có gì tốt.” Lan cắn môi dưới, mặt từ từ kề gần tôi, rồi hé miệng ra. Cung lúc đó anh ta lại nâng lòng bàn tay trống không lên, dòng dung nham nổ tung phía dưới, ngọn lửa càng cháy rực mạnh hơn. Anh ta khẽ nheo mắt lại “Sẽ thiêu chết người.”

Đương lúc Lan nói những lời này, thì nham thạch đã rơi xuống lòng bàn tay của anh ta. Nhưng anh ta lại chẳng hề có phản ứng, ném nham thạch qua bàn tay kia như nghịch nước, sau đó thì ném xuống dưới lại.

“Tay của anh…” Tôi hoảng hốt bắt lấy cổ tay của Lan nhìn kỹ “Sao lại không cẩn thận như vậy?”

“Không có gì đáng ngại cả.” Bỗng nhiên anh ta cầm ngược lại cổ tay của tôi, kéo tôi đến gần anh ta hơn “Yina, em đang quan tâm đến tôi sao?”

Lòng bàn tay của Lan nóng rực, nóng đến mức bản thân tôi cũng phải rút lại.

“Anh… sao vậy?”

“Nói đi, có phải em quan tâm đến tôi không?”

“Lan, có phải thân thể anh không thoải mái không? Sao lại…”

“Trả lời tôi đi.” Giọng anh vút cao, nhiệt độ trong lòng bàn tay càng lúc càng nóng, đôi mắt xanh tím cũng gần như bốc ra lửa.

Tôi bị dọa hoảng sợ nên gật đầu không ngừng “Vâng, đương nhiên là tôi quan tâm anh.”

“Phải không?” Lan buông tay ra, ngồi xuống giữa không trung. Anh ta nghiêng đầu nở một nụ cười gian nhưng lại tuấn tú dị thường. “Tôi không tin em.” Nói xong, thì lòng hai bàn tay cũng dấy lên ngọn lửa.

Người trước mắt này là Lan sao? Tôi hoài nghi là có một người khác đã nhập vào cơ thể của Lan.

“Thôi, đi nào.” Lan nhún vai ra vẻ không thú vị và lấy cuốn sách ma thuật hỏa thần mở ra. “Kế tiếp nên đi đâu? À, đúng rồi, đến Asgard thôi.”

“Rốt cuộc là anh đang nói gì?” Tôi xông đến lắc lắc vai Lan “Lan, anh tỉnh lại đi, anh là Lan à?”

“Dĩ nhiên tôi không phải là Lan. Thật ra tên của tôi là…” Lan khẽ mỉm cười, kề sát vào tôi hơn một chút “Chúng ta đi giết Odin đi.”

“Làm sao thì anh mới khôi phục lại bình thường? Lan! Lan!”

Tôi lại lay Lan kịch liệt, hi vọng có thể lay anh ta tỉnh lại. Kết quả là anh ta lại tròn xoe hai mắt, dùng một ánh mắt ngây thơ như trẻ con chăm chú nhìn tôi. Hồi sau lại cắn lấy môi tôi.

Tiếng la lên của tôi bị chôn vùi trong môi của Lan. Một tay của anh ta đang cầm cuốn sách ma thuật gần như bị ngọn lửa thiêu cháy, một cái tay khác ôm eo tôi, kéo mạnh tôi kề sát vào người anh ta. Sức mạnh của anh ta hoàn toàn không giống như một thần tộc bình thường.

“A.” Đột nhiên anh buông tôi ra, che lại khóe miệng đang chảy máu. Sau đó anh lắc lắc đầu, một chỉ vào trang sách, một tay tóm lấy tay tôi và niệm thần chú.

Chỉ trong chớp mắt, nhiệt độ trong không khí chợt giảm xuống, xung quanh là một cảnh trời băng đất tuyết. Mồ hôi trên gương mặt gần như đông lại trong phút chốc. Chúng tôi đứng trên một mặt băng.

“Tôi… tôi xin lỗi.” Lan nói ngay lập tức.

“Anh đừng đến đây.” Hai tay tôi che ở phía trước và lui về sau hai bước.

Trong lòng rối loạn vô cùng. Nghĩ thế nào cũng tưởng tượng được nụ hôn đầu của mình lại mất đi thế này.

Lan xoa lên khóe miệng một chút, rồi đi về phía tôi “Yina, tôi… cho tôi giải thích, đây không phải là chủ ý của tôi.”

“Đừng đến đây!”

Lan lập tức dừng bước lại và đứng tại chỗ “Chỉ cần tôi vừa đến Muspellheim thì tính tình sẽ trở nên rất nóng vội kỳ quái. Hơn nữa lại không cách nào khống chế. Đây cũng không phải lần đầu tiên xảy ra tình trạng thế này, nhưng mà lần này lại tương đối nghiêm trọng. Chuyện vừa rồi, tôi thật rất xin lỗi.”

Tôi hơi hòa hoãn lại một chút “Tại sao… lại như vậy?”

“Từ lúc sinh ra đời đã là thế.”

Tôi yên lặng trong chốc lát. Tôi chưa từng thân thiết với bất cứ chàng trai nào. Từ nhỏ đến lớn cũng cảm thấy của con trai cũng tương đối nóng nảy cáu kỉnh hơn con gái. Cho nên mới vừa rồi không phải tôi tức giận, mà là cảm thấy sợ.

Lần đầu tiên tôi biết được hóa ra con trai cũng có thể…. nguy hiểm thế này. Thật ra thì nếu như Lan vẫn giữ dáng vẻ hòa nhã kia thì có lẽ, có lẽ tôi cũng sẽ không ghét nụ hôn của anh ta.

Nghĩ đến đây tôi lại lắc đầu, loại bỏ ý nghĩ kỳ quái này ra khỏi óc mình “Anh còn xảy ra việc thay đổi hoàn toàn khi đến nơi nào nữa?”

“Không có.”

“Nếu vậy thì cũng đừng quá để ý.” Tôi khoanh hai cánh tay lại thật chặt, ở đây quá lạnh.

Nơi này là thế giới băng nguyên thủy Niflheim, cũng có tên là vùng đất băng, vị trí nằm ở cuối phía Bắc tại khe Ginnungagap. Nơi này hoàn toàn không có ánh mặt trời, chỉ có sương mù dày đặc và lạnh lẽo buốt giá. Vào lúc này, lớp sương mù dày đặc như một bức mành, những cơn gió lạnh không ngừng kéo nó đến đây từ khắp mọi nơi. Điều này khiến cho vùng đất băng nguyên vốn đã trắng xóa càng thêm giống như một tòa mê thành.

Nếu như tôi đoán không sai, chúng tôi đến đây tìm rồng Nidhogge. Bởi vì một trong ba nhánh rễ của cây thế giới có một cái ở tại đây. Và Nidhogge ngay từ thế kỷ sơ khai đã bắt đầu gặm lấy rễ của cây thế giới này. Về sau thế giới trùng sinh, nó bị Hela – chủ nhân của Minh Giới Niflheim bắt làm thú cưng. Còn Niflheim thì hình thành ở phía tây của vùng đất băng nguyên này. Nghe nói trong chín đại thế giới, có một số linh hồn của người chết sẽ đi đến thần điện Valhalla tại Asgard, số còn lại sẽ đến đây theo quy tắc.

Đương lúc suy nghĩ đến vị trí cụ thể của Niflheim, tôi lại vô tình liếc mắt nhìn xung quanh thấy rằng sương mù đã tản ra một chút. Tôi và Lan đứng trên một đồi băng nhỏ, còn trên mặt đất, giữa không trung, cũng có chi chít những linh hồn trong suốt đứng đầy xung quanh.

“Đừng cử động.” Lan cũng quan sát bốn phía trong chốc lát “Vong linh ở đây không lợi hại như ở điện Valhalla. Nếu như em đứng yên thì bọn họ sẽ không nhìn thấy em.”

“Vậy bây giờ chúng ta nên làm thế nào…” Nói đến đây thì đồi băng dưới chân bỗng hé ra một khe nhỏ. Bản thân tôi hít vào một hơi thật sâu. Mặc dù không có phát ra âm thanh nhưng lại hoàn toàn đứng không vững. Lan xông đến đỡ tôi nhưng kết quả lại hại anh ta cũng suýt chới với.

Trong nháy mắt tất cả vong linh đều nhìn về phía chúng tôi, chúng không nhúc nhích. Thời gian như đứng yên lại. Một giây sau, hàng trăm nghìn linh hồn trong suốt kia lập tức xông đến phía chúng tôi.

Một trận ma thuật màu đỏ thoáng hiện lên dưới chân, nửa vòng tròn lửa đã bao quanh lấy chúng tôi tạo thành một vách phòng vệ. Những vong linh kia rối rít xông đến bức vách lửa. Sau đó đó chúng nhanh chóng tan đi, bốc hơi lên và sống lại xung quanh.

Có thể do nguyên nhân tương khắc nguyên tố nên khi Lan bắt đầu triển khai phép thuật lần nữa cũng không còn mạnh mẽ như lúc đầu. Ngọn lửa như bị một thùng nước lạnh xối vào, càng ngày càng yếu đi.

“Không ổn rồi, xem ra chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây. Nghĩ ra cách rồi hẳn quay lại.” Lan vừa nói vừa mở ra sách ma thuật ra.

Lúc này ngọn đồi băng vốn rạn nứt bỗng đột nhiên toác không hề báo động trước. Tôi té xuống, nhưng ly kỳ ở chỗ là sau khi tôi té cũng không rơi xuống dòng sông băng ở bên trong, ngược lại như rơi xuống một vực sâu lạnh lẽo.

Dưới chân có một thứ gì đó khổng lồ, màu đen, mềm mại đang đung đưa qua lại. Tôi còn chưa thấy rõ sự việc ra sao thì Lan đã nâng một quả cầu lửa ném xuống. Cùng lúc đó, anh ta ôm lấy tôi lao ra khỏi trận ma thuật và bay lên bầu trời cao cực nhanh.

Một tiếng gào thét vang lên long trời lỡ đất. Mắt tôi nhìn thấy dãy băng nguyên cách mình ngày càng xa và ngày càng nhỏ. Hàng nghìn hàng vạn vong linh trong suốt màu trắng cũng xông lên theo. Còn chỗ vừa rồi vừa nứt toạc ra đã xuất hiện một đầu rồng khổng lồ. Và thứ di chuyển khi nãy chính là lưỡi của nó.

Không khí rét lạnh và bông tuyết xoay tròn nhanh trong lòng bàn tay Lan. Một mũi tên băng thật dài kết tụ lại trên lòng bàn tay anh ta. Anh ta nhanh chóng phóng mạnh mũi tên băng kia xuống mình của Nighogge. Nhưng mũi tên này đối với nó hoàn toàn cũng như trò chơi ném tuyết. Nidhogge đầy khí độc lại bị Hela biến thành một con rồng băng ngủ say.

“Quỷ thật.” Lan đẩy tôi qua một bên, triển khai ma thuật bảo vệ xung quanh người tôi. “Chờ tôi ở đây.”

Trong chớp mắt anh ta đã lao ngay xuống dưới. Những vong linh kia như đã được trải qua sự huấn luyện đặc biệt nên cũng rối rít lao xuống dưới theo Lan.

Một phút trôi qua, Lan lại cầm sách ma thuật bay lên, bắt lấy tay của tôi và niệm một câu thần chú. Ánh sáng rực rỡ bao quanh lấy chúng tôi. Tôi không chịu được bèn nhắm hai mắt lại. Khi mở mắt ra lần nữa thì chúng tôi đã đứng trên không một cánh rừng.

“Được rồi, cái này cho em.” Anh đưa miếng vảy băng xanh qua tay tôi “Trước tiên em hãy gắn nó vào trượng, sau đó chúng ta đi lấy nước suối là đã hoàn toàn thành công.”

Tôi cầm lấy miếng vảy băng lạnh lẽo, chớp mắt vài cái “Anh lấy được nó rồi ư?”

“Ử.”

“Phù..” Tôi thở phào nhẹ nhõm “Đi cùng với anh thật là không có gì hào hứng.”

Ngay cả đối mặt với một trong những quái thú mạnh nhất của chín đại thế giới cũng hoàn toàn dễ dàng lấy được thứ mình muốn và không hề có chuyện gì nguy hiểm xảy ra.

“Những nơi vừa rồi chúng ta đi đến đương nhiên là vô vị rồi. Có điều nơi này sẽ không chán đâu.” Lan chỉ chỉ vào dãy núi trong ở nơi xa trong khu rừng rậm. Có một tòa thành vĩ đại giữa hai ngọn núi “Nơi này là thế giới của người khổng lồ.”

Trái tim tôi đập thình thịch. Mặc dù đã yên ắng nhiều năm, nhưng dù sao từ trước người khổng lồ cũng đã là kẻ địch với thần tộc. Hẳn là nơi này sẽ kích thích hơn rồi… Nào ngờ lúc này Lan lại bổ sung một câu “Jotunheim là cố hương của tôi.”

Giờ tôi đã xác định chắc chắn rằng lần này chỉ là đi dạo cưỡi ngựa xem hoa và khẳng định sẽ chẳng có gì kích thích đáng nói cả.

Có điều Jotunheim cũng là nơi rất xinh đẹp, hơn nữa còn vô cùng đặc biệt. Ngôi thành chủ là một tòa thành đá cẩm thạch trắng như tuyết và to lớn như cả ngọn núi. Nó đứng sừng sững bên cạnh núi, được núi cao và rừng cây rậm rạp vờn quanh. Hai cây cột La Mã khổng lồ chống trụ cửa thành. Ngoài thành có thảm rừng rậm và thực vật trải rộng to lớn, cho nên ở nơi này rất dư thừa củi đốt và bông vải. Xa hơn chút về phía đông là một cánh rừng sắc, còn lại là con đường đi thông đến Midgard.

Ngoài tòa thành là một đài phun nước lớn nhất chín đại thế giới. Bọt nước văng tóe lên trong hồ gần như cao bằng một phần ba tòa thành. Cho nên khi nhích đến gần hơn một chút sẽ có cảm giác tựa như đang đứng trong mưa.

Tôi vừa đi vừa nghĩ chuyện Lan nói mình chính là người khổng lồ khi nãy. Nghe nói vào thời viễn cổ người khổng lồ thật sự là khổng lồ, chiều cao gấp 1,3 đến 1,5 lần thần tộc. Hiện tại tộc người khổng lồ mặc dù không còn to lớn kinh khủng như trước đây nhưng dù sao cũng cao hơn thần tộc bình thường một cái đầu. Quả thật Lan rất cao, nếu như đứng nói chuyện với Lan lâu, cổ tôi sẽ rất mỏi. Nhưng mà Lan chỉ cao hơn Frey một chút, sao lại là người khổng lồ?

Hơn nữa, người khổng lồ dù nam hay nữ cũng tương đối thô kệch. Đặc biệt là cánh tay của người nam, nó vạm vỡ và lực tay thì kinh người. Còn bộ ngực và mông của phụ nữ cũng vô cùng nẩy nở. Nhưng tuyệt đối không phải vẻ đẹp đẫy đà của thần tộc Aesir. Mỗi khi nhìn thấy ngực và mông của người khổng lồ nữ, tôi thường có cảm giác “nó đang ở đây, không cách nào không nhìn thấy nó”.

Lại nhìn về Lan, mái tóc ngắn màu bạch kim, gương mặt anh tuấn thanh tú, vóc người cao gầy không hề to lớn… tuyệt đối không giống như người khổng lồ. Đột nhiên tôi nhớ đến cô gái đã tát anh một bạt tai tại phố Eden. Chẳng lẽ về phương diện kia Lan rất giống…..?

Nghĩ đến đây tôi lập tức cảm giác mình quá đê tiện rồi. Nên tôi cố lắc lắc đầu lại bị Lan bắt gặp. Anh ta quay đầu lại nhìn tôi “Nghĩ đến chuyện gì để chơi rồi hả?”

“Tôi… đang suy nghĩ anh thật là người khổng lồ sao?”

“Cha tôi không phải. Ông là thần tộc Vanir đến Jotunheim.”

Tôi không kìm được cười ra tiếng “Đến đây ư?”

“Ừ. Mẹ tôi là đội trưởng của đội kỵ sĩ Jotunheim, dáng vẻ rất xinh. Nhưng bởi vì quá mạnh mẽ nên chẳng ai dám yêu bà cả. Cho đến khi gặp cha tôi. Có lẽ cũng như bọn họ nói, đàn ông của thần tộc Vanir tương đối ôn hòa, cũng dễ dàng nhường nhịn phụ nữ. Hơn hai trăm năm trước, trong chiến dịch cuối cùng của thần tộc và người khổng lồ, cha tôi vừa gặp đã yêu mẹ tôi ngay và sau đó rời khỏi Vanaheim đến đây.”

Lan cười rất ôn hòa. Màu vàng rực rỡ sáng loáng trên mái tóc càng khiến cho anh ta càng toát ra vẻ chói mắt vô cùng. Thậm chí còn chói mắt hơn cả Zya. Tôi mất hồn hồi lâu mới đột nhiên ý thức được một chuyện. Chiến dịch nổi tiếng kia của hai trăm năm trước đã xảy ra hai sự kiện lớn: Thần ánh sáng Balder thức tỉnh, thủ lĩnh của thị tộc Vanir – Thần biển Njord thối vị cưới đội trưởng đội kỵ sĩ của người khổng lồ.

Một hồi lâu tôi mới thốt ra vài chữ “Anh là con trai của thần biển Njord.”

“Ừ.”

“Nói như vậy… Anh và Frey là anh em cùng cha khác mẹ?”

“Ừ.”

Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao Frey lại đối xử với Lan tốt vô cùng, tại sao Lan có thể ở hoàng cung Hoenir, còn có thể cử hành tiệc sinh nhật long trọng rồi. Người này, căn bản chính là hoàng tử.

“Nhưng tại sao cha anh lại không nhường ngôi lại cho Frey mà ngược lại trao cho Balder?”

“Bởi vì Balder là thần ánh sáng, là con trai của Odin và Frigg. Chỉ có anh ta mới có sức mạnh chống lại với người anh em sinh đôi thần bóng tối kia. Có điều, nếu so với Schoen thì anh ta lại không bằng.”

“Schoen thật sự không phải là chủ thần sao? Sao lại lợi hại vậy?” Quả thật rất kỳ quái, không phải là thần bóng tối Höðr không thức tỉnh lại. Nhưng Schoen vẫn là vua của thị tộc Aesir.

“Không phải. Hắn đã hơn hai trăm tuổi rồi, qua vài năm nữa cũng sẽ nhanh chóng xuống mồ thôi, muốn thức tỉnh thì đã thức tỉnh từ lâu rồi. Tôi chưa từng đánh chính diện với hắn, chỉ có điều nghe nói hắn cũng không có năng lực chiến đấu xuất sắc. Chỉ là tài năng quân sự và sách lược thì lại rất trác việt.”

“Vậy sau này nếu như Schoen chết đi thì ai sẽ thừa kế vương vị?”

“Chắc là Höðr rồi. Schoen không có con nối dõi.”

“Một người hơn hai trăm tuổi mà không có lấy một đứa con?”

“Không có. Hắn có rất nhiều phụ nữ, nhưng lại không có con, cũng không có hoàng hậu.”

“Không thể nào, đã già vậy rồi mà còn có rất nhiều phụ nữ ư?”

“Em không biết sao, đàn ông càng già thì lại càng thích mấy cô bé xinh đẹp trẻ tuổi giống như em vậy.” Lan đảo mắt nhìn về tôi, đột nhiên lại nâng một lọn tóc của tôi lên “Tóc của em rất dài, có phải rất tốn công chăm sóc hay không?”

“Vì không có thời gian nên cứ để dài vậy thôi. Tôi đang suy nghĩ đến việc cắt nó đi.” Tôi ý thức được giọng nói của mình rất cứng ngắc.

“Không, đừng cắt. Như vậy rất đẹp.” Ánh mắt của Lan càng dịu dàng hơn, khóe miệng cũng không tự chủ nhoẻn lên. “Yina, em biết không… Từ lúc bé tôi đã ảo tưởng về cô gái trong mộng của mình… giống hệt như em.”

Không biết có phải là ảo giác hay không? Trái tim của tôi lại hơi ngừng lại trong thoáng chốc. Tôi cúi đầu khẽ nói “Chúng ta đến lấy nước suối trước đi.”

Lời chúc phúc của Odin – Chương 6

Tác giả bài viết / 

Sunny hihi
Sunny hihi

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……