Tình yêu

Nhật ký blog: Tôi có nên đi tìm cha hay không?

0 32
Nhật ký blog: Tôi có nên đi tìm cha hay không?
Nhật ký blog: Tôi có nên đi tìm cha hay không?

Tôi sinh và lớn lên tại một tỉnh miền núi phía Bắc nhưng đến khi tôi được một tuổi thì mẹ tôi liền chuyển nhà vào trong Nam để sinh sống. Và từ đó đến nay tôi sống trong sự yêu thương của mẹ và bà mà chưa một lần được nhìn thấy mặt cha mình. Có một lần, ngoại đem ra một tấm hình trắng đen trong cuốn nhật ký blog cho tôi xem và bảo người đàn ông trong ảnh là cha tôi. Ngoại cũng nói rõ tên người đàn ông đó là gì và quê quán ở đâu, nhưng ngoại kể chuyện đó từ khi tôi còn nhỏ nên đến bây giờ không thể nhớ được gì cả, tất cả mọi thông tin về cha tôi mà ngoại nói đã chìm vào quên lãng.

 

Nhật ký blog: Tôi có nên đi tìm cha hay không?

Nhật ký blog: Tôi có nên đi tìm cha hay không?

Khi tôi lên 4 tuổi, me đi bước nữa với một người đàn ông có gương mặt phúc hậu cũng từ đó tôi mặc định người đó là cha của mình. Cha tôi rất yêu thương tôi, hằng ngày đưa đón tôi đi học, cho tôi ăn lại còn tắm rửa cho tôi. Tuy nhiên, cuộc đời thật nghiệt ngã, một thời gian ngắn sau, cha dượng tôi lâm bạo bệnh và qua đời, để lại cho mẹ một bào thai đã thành hình. Lúc đó tôi còn quá nhỏ để cảm nhận nỗi đau của mẹ khi mất đi người chồng là thế nào mà chỉ biết nghêu ngao hát các bài thơ mà cha dạy. Cha dượng mất đi, còn lại mình mẹ tôi với đồng lương ít ỏi nuôi hai chị em tôi. Chính vì thế mà mẹ rất tiết kiệm, đến cái áo đã rách nhưng mẹ vẫn đem mạng lại mà chẳng mua cho mình một cái áo mới.

Tiếp sau đó là những tháng ngày khó khăn của gia đình tôi. Mẹ với đồng lương công chức ít ỏi, đã làm thêm rất nhiều việc để có thể nuôi dưỡng chị em tôi. Thương mẹ tôi chăm chỉ học tập, trở nên mạnh mẽ và đầy nghị lực. Tôi đỗ vào một trường đại học danh tiếng là món quà mà tôi muốn dành cho mẹ và sau khi ra trường tôi đã may mắn kiếm được một công việc như ý muốn với mức lương tương đối là cao. Nhờ vậy mà kinh tế gia đình tôi đã dần khấm khá hơn trước. Tuy cuộc sống có đầy đủ hơn nhưng có một thứ mà tôi luôn cảm thấy thiếu đó là tình yêu thương của cha ruột. Có những khi hoang mang trong việc định hướng cuộc sống, những lúc công việc áp lực, lúc lạc lối trong chuyện tình cảm…, tôi nhận ra mình cần có một người cha. Và rồi tôi đã tự đi tìm hiểu về người cha của mình. Tôi được biết sau khi mẹ chuyển nhà vào nam, cha đã đến tìm gặp nhưng không thấy mẹ đâu và cũng không hiểu lý do vì sao mẹ tôi lại cắt đứt liên lạc với cha. Mấy lần tôi đã định hỏi cha nhưng lại sợ làm mẹ buồn, sợ động đến nỗi đau mà mẹ đã kìm nhé mấy chục năm qua. Bây giờ đã có cuộc sống tốt, tôi ngỏ ý khuyên mẹ đi thêm bước nữa nhưng mẹ từ chối. Tôi chỉ mong những ngày tháng ở phía cuối cuộc đời, mẹ có thế sống an lành, vui vẻ và có được người bạn đời tri kỷ. Tôi đã chạnh lòng khi nghĩ đến tương lai em mình lập gia đình, mỗi người đều bận rộn với cuộc sống riêng của mình; ban ngày có thể bên cạnh chăm sóc mẹ nhưng ban đêm, ai về nhà nấy, chỉ còn mình mẹ tôi với gối chăn lạnh lẽo cô đơn.

Nhật ký blog: Tôi có nên đi tìm cha hay không?

Nhật ký blog: Tôi có nên đi tìm cha hay không?

Bây giờ, điều tôi mong mỏi nhất là được gặp cha, người đã ban cho tôi một hình hài xinh xắn, một con người mạnh mẽ và cá tính như bây giờ nhưng tôi lại sợ mẹ sẽ bị tổn thương, bởi vì bao năm sống mẹ chưa từng một lần nhắc đến tới cha, mẹ đã coi cha tôi chết rồi. Tôi có nên đi tìm cha của mình không, mong các bạn của nhật ký blog hãy cho tôi một lời khuyên.

 

Nhật ký blog: Tôi có nên đi tìm cha hay không?

Tác giả bài viết / 

Phạm Hoa

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……