Tình yêu

Nhật ký radio của gái già tuổi 35

0 87
nhật ký radio của gái ế
Nhật ký radio của gái già tuổi 35

Ngày… tháng… năm…

Reng… reng… reng… chiếc đồng hồ báo thức kêu inh ỏi, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu và chương trình nhật ký radio cũng đã người chạy từ lúc nào. Tôi lầm bầm vài câu, với tay lấy đồng hồ rồi tắt báo thức đi ngủ tiếp. Mới chợp mắt được một tí thì lại có tiếng của mẹ gọi: “Sáng rồi đấy, không định đi làm hả?”. Nghe thấy giọng mẹ, tôi giật mình bò dậy khỏi chiếc giường ấm áp bởi vì tôi biết rằng mình sẽ không dậy ngay là bà mẹ khó tính sẽ lên trên phòng và la mắng.

nhật ký radio của gái ế

nhật ký radio của gái ế

Ôi, nhắc đến chiếc giường lại thấy ngán ngẩm khôn xiết khi lũ bạn có chồng để ôm ấp, đôi ta chung giường cùng nhau trải qua mùa đông lạnh giá rồi, có đứa thì ôm con ngủ còn mình thì vẫn mãi chỉ có một mình trên chiếc giường mà thôi.

Ngày… tháng… năm…

Một ngày làm việc bình thường được bắt đầu như những ngày khác. Sau khi đợi chiếc máy tính khởi động xong, tôi liền vào ngay facebook để xem có gì mới không. Mặt tôi đờ đần ra một lúc khi nhìn thấy dòng chứ: Hôm nay là sinh nhật bạn! Hôm nay là sinh nhật của mình ư? Tôi tự hỏi mình. Vậy là đã đến một cái sinh nhật nữa, tôi tự hỏi không biết đến bao giờ có lấy một người để tặng hoa mình vào ngày này đây. Cái facebook đáng ghét này, nó đã gợi nhớ cho tôi đến số tuổi của mình. 35! Đã 35 rồi cơ đấy, có nhất thiết là cứa thêm sâu vào nỗi đau của người khác như thế này không? Ôi cái facebook thật vô tâm. Tôi liền trách facebook

Vậy là tôi đã 35 tuổi rồi! Ngày xưa, cứ vào mỗi dịp sinh nhật tôi đều vui như mở hội, chào đón các bạn đến nhà rồi ăn uống vui chơi tưng bừng. 25 tuổi tôi vẫn còn ngóng trông ngày sinh nhật của mình nhưng đến khi đã 30 tuổi rồi 35 tôi chỉ muốn ngửa mặt lên trời và hét rằng : “Trời ơi, mình đã bước sang tuổi 35 rồi sao, sao đến nhanh như vậy?”.

Mới ngày nào tôi còn là một cô gái 20tuổi trẻ trung, yêu đời. 20 tuổi tôi vẫn còn bước những bước đi phơi phới xuân đầy tuổi xuân, với hàng tá những anh chàng bằng con mắt thèm thuồng nhìn theo. Ngày đó tôi vẫn còn vênh mặt trước những lời tỏ tình của các anh. Nhưng hiện tại thì tôi đã bị thiên hạ gắn cho cái mác:gái già. Thật là đau khổ không để đâu cho hết!

Ngày… tháng… năm…

Đã qua cái ngày sinh nhật tuổi 35 được ít hôm nhưng tôi vẫn còn ngập chìm trong nỗi ủ ê. Tôi liền bật nhật kí radio lên nghe, thì bất chợt giật mình vì câu chuyện của nhật ký radio hôm nay sao lại giống mình. Cũng là một cô gái khá xinh xắn, dễ thương, công việc ổn định, trẻ hơn tôi một chút nhưng cũng đã ở cái ngưỡng cửa của ba mươi ấy vậy mà vẫn lặng lẽ cô đơn chưa một lần có bạn trai. Cô ấy đang buồn, đang tâm sự cùng người dẫn chương trình. Hai người nói chuyện với nhau rất thủ thỉ, tâm tình như hai người bạn vậy. Nghe câu chuyện thì tôi mới biết cô gái đó đến bây giờ vẫn lẻ bóng một mình bởi tính cách cô không muốn sự kiểm soát, bỏ buộc trong khi những câu hỏi thăm kiểu như “em ăn cơm chưa?” hay “em đang ở đâu vậy” luôn tạo ra một sự gò bó đối với cô. Nghe câu chuyện của nhật ký radio tôi mới tự soi vào bản thân mình,  thì ra đến tuổi này tôi cũng chưa có người để mà cưới cũng bởi vì lý do đấy.

Có lẽ đã đến lúc tôi phải thay đổi cách suy nghĩ của mình. Đó không phải là sự kiểm soát mà đó chính là sự quan tâm, yêu thương của người ta dành cho mình. Tôi bật dậy và tắt radio, khoác lên mình chiếc áo mỏng và đi ra ngoài để tìm tình yêu của tôi, thứ tình yêu mà tôi đã bỏ lỡ bao năm nay.

 

 

Nhật ký radio của gái già tuổi 35

Tác giả bài viết / 

Phạm Hoa

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……