Tình yêu

Nhật ký tình yêu buồn: Lời chia tay đâu dễ nói thế đâu em

0 1068
Nhật ký tình yêu buồn: Lời chia tay đâu dễ nói thế đâu em
Nhật ký tình yêu buồn: Lời chia tay đâu dễ nói thế đâu em

Em và anh cùng học trong một trường đại học. Em học về chuyên ngành báo chí, còn anh lại học về ngoại giao. Chúng ta gặp nhau khá tình cờ trên một chuyến xe bus đông người vào giờ cao điểm. Còn nhớ lúc ấy, do quá đông khách, bác tài đã vô ý đẩy em về phía sau xe và vô tình đụng phải người anh. Chuyện va chạm trên xe bus quá là một điều bình thường thế nhưng em lại rối rít mà xin lỗi. Em học cùng trường anh, anh nhận ra điều đó vì em đang mặc đồng phục. Lúc ấy, anh chỉ đơn giản mỉm cười rồi quay đi chỗ khác. Anh cũng không thể ngờ rằng em là người xuất hiện trong những dòng nhật ký tình yêu buồn của anh.

Lần thứ hai gặp lại là trong một đợt tuyển tình nguyện viên tại trường, anh là người tuyển, còn em là người đi tuyển. Hồ sơ của em do anh xét, anh nhận ra em, còn em có lẽ không. Em là một cô sinh viên năm nhất mới vào trường, lúc ấy anh đã là sinh viên năm ba. Em hoạt bát và năng nổ, chỉ sau một thời gian ngắn hoạt động đã được lòng của tất cả mọi người, trong đó có anh. Có lẽ do tính nết khá hợp, cộng với ấn tượng tốt từ lần đầu gặp gỡ, anh cố tạo cho mình những cơ hội để được làm việc với em nhiều hơn. Chúng ta càng ngày càng thân thiết, hay rủ nhau tham gia các sự kiện của đội và còn tham gia nhiều hoạt động của thành phố. Qua thời gian, anh càng hiểu và quý em nhiều hơn. Chúng ta hay tâm sự với nhau những vấn đề riêng tư, kể cho nhau nghe những câu chuyện. Từ bao giờ, anh và em đã trở thành một đôi thân thiết, hiếm khi thấy tách rời.

Nhật ký tình yêu buồn: Lời chia tay đâu dễ nói thế đâu em

Nhật ký tình yêu buồn: Lời chia tay đâu dễ nói thế đâu em

Ở trong môi trường nhiều sinh viên nữ như trường mình, em không phải là một cô gái quá nổi bật, không quá xinh đẹp hay tài năng. Nhưng lại là cô gái cuốn hút, ít nhất là đối với anh. Em hay cười và vô tư, thấu hiểu tâm tư người khác. Ở bên em anh thấy thoải mái, có thể kể cho em nghe những câu chuện nhỏ nhặt của đời sống, thậm chí tâm sự những vấn đề chẳng dám nói với ai.

Hôm đó, là đêm giáng sinh. Sau khi liên hoan với đội, anh hẹn gặp em tại một quán coffee nhỏ. Lấy hết dũng khí của một thằng con trai của tuổi 22, anh nói lời yêu với em và được em đồng ý. Trái tim anh như nổ tung khi nghe lời yêu từ em.

Tính đến nay, chúng ta cũng đã bên nhau gần 5 năm rồi. Trải qua bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu cuộc cãi vã. Anh hiểu rằng, chẳng có cuộc tình nào êm đẹp cho đến khi kết thúc, nhưng với chúng ta, những mâu thuẫn dường như đã quá dư thừa. Chuyện bắt đầu xấu đi khi anh kiếm được một công việc và đi làm, thời gian dành cho em ít hơn. Chúng ta chỉ có thể bên nhau vào mỗi dịp cuối tuần. Suốt mấy năm qua, chưa bao giờ tình cảm anh dành cho em là giảm sút, và anh cũng chưa lần nào nhận thấy sự hững hờ từ em. Chính bản thân anh cũng chẳng thể hiểu nổi những mâu thuẫn ấy là bắt nguồn từ đâu. Anh yêu em và anh hiểu rằng em cũng yêu anh. Mỗi ngày người anh nhớ nhất vẫn luôn là em, người anh nghĩ tới trước khi đi ngủ là em, người anh mong muốn được gặp vào mỗi buổi sáng cũng là em. Nhưng điều gì khiến cho đôi ta cứ như dần xa cách ?

Trong mỗi cuộc hội thoại, chỉ nói chuyện tình cảm với nhau được dăm ba câu, rồi kết thúc luôn là sự giận giữ từ em. Anh hiểu rằng, người có lỗi là anh, chính anh đã không dành nhiều thời gian cho người mình yêu thương, không cho em một cảm giác an toàn. Nhưng biết làm thế nào khi quy luật cuộc sống vốn nghiệt ngã như thế ? Anh cần phải đi làm, cần phải kiếm tiền để có thể trang trải cho cuộc sống sau này, một cuộc sống có em. Nhưng em không nghĩ thế, em mong muốn một cuộc tình lãng mạn, lúc nào cũng gắn chặt với nhau như những gì anh đã làm cho em như những năm đầu yêu nhau. Em nghi ngờ tình cảm anh dành cho em. Em cho rằng anh đã để ý đến một người con gái khác vậy nên không dành nhiều thời gian cho em nữa.

Nhật ký tình yêu buồn: Lời chia tay đâu dễ nói thế đâu em

Nhật ký tình yêu buồn: Lời chia tay đâu dễ nói thế đâu em

Chuyện như bùng nổ khi em nói ra lời chia tay. Hôm đó là một chủ nhật buồn, một chủ nhật u ám của một ngày hè, báo hiệu một cơn giông sắp đến. Anh gặp em tại quán coffee cũ quen thuộc, trên mắt em xuất hiện những quầng thâm xấu xí. Anh biết, là em đã khóc rất nhiều, em khóc vì cuộc tình đôi ta. Anh biết nói gì đây khi lời nói của anh không còn đáng tin với em nữa ? Anh không cam chịu, nhưng lại chẳng biết phải làm gì. Vậy là chúng ta chia tay, chuyện chưa bao giờ anh từng nghĩ đến.

Anh như con cừu không tìm được đường về khi trời tối, hoang mang vô định. Từ bao giờ em là lẽ sống của đời anh, từ bao giờ em lại quan trọng như thế đối với anh để đến bây giờ anh sống như chỉ hít thở để tồn tại, thiếu em chẳng bao giờ anh vui.

Còn em thì sao ? Em hạnh phúc với lời chia tay của em chứ? Anh không nghĩ thế. Suốt mấy năm qua, người em luôn quấn lấy là anh, người giúp em khắc phục những hậu quả của chứng hậu đậu của em cũng là anh. Làm sao em có thể vui được khi nói ra lời chia tay đó. Không biết giờ này em đang làm gì, có ăn uống đầy đủ hay không?

Anh hiểu em và anh yêu em. Điều đó từ khi bắt đầu cho đến bây giờ chưa bao giờ thay đổi cả. Hôm nay anh ngồi nhớ lại những kỷ niệm và viết ra những dòng nhật ký tình yêu buồn này, nhưng đây sẽ là nững dòng nhật ký tình yêu buồn duy nhất của em và anh. Anh cần tìm lại lẽ sống cho mình, tìm lại niềm vui và cảm xúc tình yêu cho bản thân. Và hiển nhiên anh cần tìm lại em. Anh sẽ lại mang đến cho em những hạnh phúc. Anh tin rằng những thay đổi của anh sẽ làm em cảm động và quay trở về bên anh. Và em à, đừng bao giờ nói ra lời chia tay dễ dàng như thế nữa nhé!

 

Nhật ký tình yêu buồn: Lời chia tay đâu dễ nói thế đâu em

Tác giả bài viết / 

Trang Trần
Trang Trần

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……