Tình yêu

Radio tình yêu online: con nhà võ

0 24
radio tình yêu online
Radio tình yêu online: con nhà võ

Radio tình yêu online: con nhà võ

Tôi và võ thuật đến với nhau như một cái duyên. Và tôi tin, không chỉ tôi, mà với tất cả những người đam mê võ thuật, muốn đến được với võ thuật, muốn luyện đến mức cảnh giới cao nhất ở võ thuật thì đều cần cái chữ duyên đó. Chữ duyên lớn với những dấu ấn vui ghi lại trên trang blog radio tình yêu online đầy kỷ niệm.

Cái duyên này bắt nguồn từ một buổi chiều hè mất điện. Cái nóng bao trùm muốn phát điên, phát dồ người . Tôi ngồi mình tại quán nước mía truyền thống đầu phố, vừa ngậm ống hút và trầm ngâm suy nghĩ  liên thiên đủ truyện kim cổ đông tây. Quán nước mía thường khá đông khách, đến giờ cao điểm thì  luôn luôn hết bàn bởi đó những cơ quan, đoàn thể nào muốn tổ chức liên hoan hay sinh nhật ở đây thường phải gọi điện đặt bàn sớm. Quán cũng nhận giao nước mía free tận nơi trong phạm vi bán kính nên tới 100km nếu khách đặt từ 4 cốc trở lên. Có thể xa hơn bá kính 100km quán vẫn nhận giao tận nơi nhưng thu thêm 2 ngàn đồng cho mỗi km vận chuyển.

Hôm nay vẫn như thường ngày tôi ngồi thả hồn theo gió, nhấp những ngụm nước mía say sưa…Bất chợt tôi và những vị khách trong quán giật bắn mình bởi tiếng quát lớn từ một người đàn ông lực lưỡng, vạm vỡ không khác gì một con trâu mộng, hắn cởi trần mặc quần đùi để lộ ra những hình xăm trổ các kiểu trên người, nối dài từ cổ chạy dọc ra lưng và có những con chỉ hé cái đầu từ cặp quần thò ra trông cũng khá dữ tợn:

- Tiên xư thằng chủ quán đâu ! Qua đây tao nói.

- Vâng anh. Có chuyện gì thế anh. Anh chủ quán hốt hoảng chạy vội ra.

- Quán chú làm ăn thế nào? Cốc nước mía của tao sao bé tí mà cái ống hút thì to, tao ngậm cái đã hết cha nước rồi? Giờ còn gì mà hút nữa?

- Rất xin lỗi anh. Anh thông cảm quán bên em vẫn thế mà có ai thắc mắc gì đâu?

- Vậy là chưa ai nói gì đồng nghĩa với việc tao không được kêu hả? Bọn nó ngu tao phải ngu cùng à? Mang cốc nữa bù cho tao, không tao nện cho phát toác mồm ra bây giờ?

- Rõ rang hắn sinh sự, ăn vạ rồi, nhưng nó to quá khiến anh chủ quán tái tái mét mặt, rúm ró, còn tất cả những vị khách xung quanh, trong đó có tôi đều ngoảnh đi không ai dám can thiệp bởi có lẽ hạn chế va chạm với những thành phần thế này có lẽ giữ được tuổi thọ nhiều hơn. Như anh chủ quán vừa rồi hẳn tôi nghĩ cũng đau tim lắm…

Ngay sau đó bỗng từ phía sau, một giọng nói lạnh lùng cất lên:

- Mày lăn tăn vì nước mía hút nhanh hết hả? Vậy anh cho mày hút lâu hơn được đấy!

Vừa nói dứt lời, một bóng người mặc áo đen tiến tới, tung một cước giữa mặt hắn làm y lộn nhào, ngã chúi mặt xuống đất. Hắn gầm lên một tiếng rồi định bật dậy thì đã bị bàn chân của người áo đen chèn ngang cổ đè ngửa hắn xuống đất. Hắn thở hổn hển ôm chặt lấy bàn chân người áo đen cố gắng vùng vẫy. Lúc này người đàn ông áo đen mới cầm cốc nước mía hạ người dần xuống, chân vẫn ghì mạnh lên cổ thằng xăm trổ:

- Xơi đi mày? Giờ tao đố mày hút hết cốc cốc nước này đấy!

Gà xăm trổ vẫn cố vẫy vùng để gỡ bàn chân của người đàn ông áo đen ra khỏi cổ mình nhưng dường như là vô vọng. Gã vội cầu xin:

- Anh ơi, em biết lỗi rồi, xin anh bỏ qua!

Gã van nài một thôi một hồi, mặt tím tái vì khó thở. Và rồi người đàn ông áo đen mới từ từ lỏng chân. Được tha hắn lóp ngóp bò dậy cám ơn rối rít rồi cúp đít le te lượn. Nhưng mới được vài bước chân hắn khựng lại quay lại chần chừ.

Người đàn ông áo đen lớn tiếng quát:

- Tao đã tha cho rồi còn không mau tàu lượn đi

- Dạ, đợi em trả tiền nước mía rồi đi ạ.

Nói rồi hắn móc tiền ra, dáng dấp còn run cầm tiền trả cho anh chủ quán. Thế nhưng trả xong rồi vẫn chưa thấy hắn đi, vẫn đứng lơ ngơ ở đó…

- Mày còn không đi, muốn tao nện cho tiếp à?

- Dạ không đại ca, em chờ lấy tiền thừa ạ…

Xử lý xong xuôi thằng sinh sự ở quán người đàn ông áo đen lại từ tốn quay về bàn của mình trong tiếng vỗ tay hoan hô, dưới ánh mắt ngưỡng mộ của toàn bộ quan khách trong quán. Té ra, ông này ngồi ngay đằng sau tôi, ngồi cùng với hai người bạn nữa. Nhìn hai người còn lại trên bàn của ông tôi cũng biết được họ cũng là những cao thủ bởi những nét cổ quái khác người toát ra từ dáng dấp đàn anh từng trải. Một người gầy nhằng, mặt trai sạn, mồm rụng hết răng mặc chiếc áo có in cái đầu thủy thủy mặt trăng đang bốc khói. Một người nữa có thân hình khá vạm vỡ, mặt bị rỗ lỗ nhỗ, đeo chéo vai một thanh kiếm gỗ với họa tiết khá bắt mắt…

Tôi lân la kéo ghế gặng hỏi với sự ngưỡng mộ vẫn chưa hết sau câu chuyện vừa mới xảy ra:

- Trước giờ em xem phim chưởng nhiều cứ nghĩ là họ dùng kỹ xảo để quay cho đẹp. Hôm nay được chứng kiến võ công của tiền bối đây phải công nhận theo em thấy là phim vẫn chưa ăn thua gì.

Gã đàn ông mặc áo đen cười tít mắt ông tự giới thiệu mình là chủ một võ đường rất nổi tiếng trong vùng. Đến lúc tôi ngỏ ý muốn bái sư để theo lão học võ, không ngờ lão vui vẻ và nhận lời rồi dặn dò thêm:

- Ta chỉ giỏi về quyền cước, oánh nhau tay bo thôi. Còn nếu nói về kiếm thuật và côn nhị khúc chú phải thỉnh giáo hai thánh này.

Dứt lời lão chỉ tay vào hai cao thủ ngồi cùng:

- Anh bạn đô con này chính là thần kiếm.

- Dạ ! Cao nhân cho em hỏi chút tại sao không đeo kiếm thật mà lại đeo kiếm gỗ? – tôi lân la hỏi.

- Thực ra thì trước đây cũng có đeo kiếm thật, do một lần kiếm bị đứt dây rơi vào chân, đứt gân, bị  chấm phẩy nên giờ hãi rồi đeo kiếm gỗ cho an toàn.

- Vậy lúc đánh nhau, chẳng lẽ đánh bằng kiếm gỗ ạ?

- Đâu có, lúc đánh ta chạy về nhà lấy kiếm thật chứ.

- Vậy còn đại ca con nhị khúc đây ạ, hà cớ chi răng bay hết đâu rồi, phải chi là …?

- Chính xác rồi đó, vì tập côn đấy. Tuy nhiên thím đừng coi nhẹ nha, vị này chính là đệ ruột của Đoàn Dự với chiêu thức Lăng Ba Vi Bộ lừng lẫy giang hồ.

- Nghĩa là vị côn thủ đây đã luyện được đến cảnh giới cao nhất của Lăng Ba Vi Bộ?

- Đâu đơn giản là thế, thánh này còn dựa trên cơ sở đó sáng tạo ra một chiêu thức mới có tên khá hay đó là Lang Thang Đi Bộ.

- Siêu phẩm này luyện có khó khăn không ạ?

- À, cái này dễ luyên lắm, hàng ngày lang thang đi bộ thôi

- Vậy còn lúc nguy cấp, hoặc bị đối phương đuổi đánh, có mang ra áp dụng được không ạ?

- Haiiiz. Bị đuổi đánh thím phải chạy chứ lang thang để bọn nó nện cho à.

radio tình yêu online

Radio tình yêu online: con nhà võ

… Và cứ thế sau cuộc hội ngộ kỳ duyên ấy, tôi quyết định chọn người áo đen để bái sư chứ không chọn hai vị cao thủ kia. Có thể nghĩ đơn giản đang còn trẻ thế này nhỡ bị thọt hay móm thì sẽ rất khó lấy vợ. Sau 6 tháng tu luyện trong người đã chút võ nghệ trong người ra đường đã có chút tự tin hơn. Tuy nhiên vẫn nhớ lời thầy dặn: Học võ chính để giúp người chứ không phải mang võ ra để đánh người, để bảo vệ kẻ yếu tôi luôn khiêm tốn, nhún nhường. Đôi khi gặp mấy thằng trẻ trâu hung hăng, vênh váo tôi cũng muốn nện cho bọn nó trận nhưng nhớ lời sư phụ tôi lại kiềm chế. Đặc biệt nhất một lần tôi phải sử dụng đến võ công. Cũng đơn giản chỉ là muốn cứu người, giúp đời…

Lúc đấy là nửa đêm khi đang phóng xe về, chỉ còn cách nhà khoảng hai chục mét, tôi thoáng thấy chiếc xe SH bị đổ kềnh một bên đường. Gần đấy, một người đàn ông đang dùng dao tấn công một cô gái. Có vẻ như cô gái đã dằng được con dao nên cả hai đang giằng co dữ dội. Cướp xe, hẳn là cướp xe rồi. Thoáng nghĩ thôi, lập tức tôi lao vút tới tung một cước gót ngang mặt thằng cướp nghe cái “rắc”. Thằng đó loạng choạng, tôi liền bồi thêm mấy quả lên gối, giật gót, đấm đá liên hồi. Đến lúc hắn mềm nhũn và gục xuống tôi mới quay ra dựng con SH lên cho cô gái, dặn về cẩn thận. Sau đó tôi cũng nên xe rồi phóng về nhà, mặc cho tên cướp nằm rúm ró ở đấy, đáng đời thôi mà. Mong nó sẽ chừa cái tính đó đi. Đêm xuống, tôi không ngủ được bởi thứ cảm giác lâng lâng sung sướng cứ phất cờ hoài trong long. Chắc với ai cũng thế khi vừa làm được một việc tốt, cứu người, tích nhân đức cho mình, giúp ích cho đời…

radio tình yêu online

Radio tình yêu online: con nhà võ

Sau hôm ấy vài hôm, đột nhiên mẹ gọi tôi dặn dò:

- Cu đi đường về khuya, nếu có cô gái nào đứng bên đường xin đi nhờ về thì đừng cho đi nhờ đó nhé con!

- Sao lại thế hả mẹ?

- Cướp xe đấy con. Mới vừa đây ở ngay gần khu nhà mình chỗ đường lớn về đó, có một anh thanh niên đi SH về thì gặp một cô gái xin đi nhờ. Thừa cơ lúc anh này không để ý, cô ta ngồi sau rút dao định đâm vào cổ anh này thì nhìn thoáng được qua gương chiếu hậu nên nhảy ra khỏi xe rồi lao vào giằng co với cô gái đó. Đang giằng co thì bị đồng bọn xông đến đánh cho ngất lịm đi rồi lấy xe bỏ trốn. Khi công an đến, người thanh niên này chỉ kịp cung cấp được một số lời khai xong là tử vong luôn vì bị dính những cú đánh quá hiểm. Thật là một lũ khốn nạn, không chịu làm ăn lại đi cướp trên sức lao động của người khác trắng trợn và dã man như thế. Công an bắt được đứa con gái đó và chiếc xe tang vật trong vụ ăn cướp đang điều tra để truy tìm đồng bọn con ạ.

Và sau câu chuyện ấy tôi chưa dám ra tay cứu thêm người nào khác. Phần vì ái ngại con người xã hội bây giờ tha hóa cả về những người con gái chân yếu tay mềm, phần vì trắng đen trong câu chuyện mình chưa hiểu rõ thì không nên manh động. Nhất thời hồ đồ để rồi giờ vẫn ám ảnh câu chuyện ấy trong long…

radio tình yêu online

Radio tình yêu online: con nhà võ

Hôm nay sư phụ tôi làm cỗ mừng giỗ đầu bố vợ sư phụ, ăn tiệc vui nên tận nửa đêm tôi mới phi xe về nhà. Trời mưa gió lớn, con phố nhỏ trở lên huyền ảo với những hàng cây um tùm, đung đưa theo gió. Giờ này con phố nhỏ cũng ít người qua lại chỉ còn sót lại những ngọn đèn lẻ loi ánh những ánh sáng vàng vọt xuống mặt đường nhìn rõ những vệt mưa tạt xuống từng gợn trên đường. Tôi đi lò dò sợ chạy nhanh đường trơn trượt bởi một phần cái lốp xe cũng khá mòn, dễ ngã. Cũng bởi đi chậm mà tôi nhìn thấy rõ, bên những gốc cây thấp thoáng bóng cave vật vờ tìm khách. Thấy tôi đi chậm, họ tưởng tôi đang tìm gái liền lao ra hí hưởng mời chào để rồi khi tôi lướt qua các nàng lại ngần ngơ trông theo…

- Anh ơi !!

Tiếng gọi thất thanh, tha thiết từ đâu đó khiến tôi không thể không dừng lại. Ngay lập tức cô cave tiến tới, mặc cho cơn mưa hối hả vẫn đang rót xối xả xuống như muốn xé da xé thịt ra…

- Đi nhé anh?

- Anh không đi đâu? Em đừng nghĩ anh là loại đàn ông dễ dãi nha.

- Anh thương em đi. Tối đến giờ em chưa đi cuốc nào, chưa có cái gì nhét vào bụng đói và rét quá anh à. Coi như anh làm phúc đi, thông thường năm trăm nhưng em xin hai trăm thôi, bao tiền phòng luôn ạ.

Tôi không nói gì thêm nổ máy lướt đi. Tuy nhiên, lời dạy của sư phụ lại ánh lên trong đầu. Học võ là để giúp đỡ người khác. Tôi giờ thì sao, rượu thịt đã ấm bụng, tiền cũng kha khá trong ví, nhà cửa đoàng hoàng. Cô gái kia thì đang đói rét không xu dính túi, không nhà cửa đang dầm mưa kiếm tiền…Thương tình… Làm người đàn ông, lại có chút võ vẽ ấy thế mà nỡ phớt đi liệu có xứng đáng với tinh thần thượng võ, liệu có mặt mũi nào nhìn sư phụ tôi nữa đây. Thoáng nghĩ xong tôi lại ngược xe quay lại chỗ cô gái…

- Trăm rưỡi đi nhé em?

- Anh ơi hai trăm đi anh, tiền phòng em lo đã tám chục bạc rồi ý.

- Trăm rưỡi em đi thì anh giúp không thì thôi chứ anh giúp em là chính chứ anh cũng không ham hố gì đâu…

Cô gái tặc lưỡi trèo lên xe rồi đưa tôi đi lòng vòng vào một con ngách nhỏ, đến một cái nhà nghỉ heo hút, tồi tàn. Cô gái nói nơi này khá rẻ và kín đáo, cave vùng này thường đưa khách đến đây.

Tôi lách xe vào và dựng xe cẩn thận chuẩn bị lên phòng thì một chiếc máy khác tiến từ cửa vào dáng dấp trông quen quen. Đôi trai gái ướt hơn chuột…tiến vào dần, ôi quen thật…Đúng rồi sự phụ tôi ! Tôi mừng rỡ hú gọi:

- Sư phụ, sư phụ ơi !

- Ơ… con đấy à. He he… Sao lại ở đây?

- Dạ vâng, sư phụ vào đây có việc gì thế ạ?

- À, ta thấy đêm hôm rồi người ta nghỉ ngơi, chăn ấm đệm êm rồi mà mấy cái cô này vẫn đứng đón khách dưới mưa rét nên ta thương muốn giúp cô ấy đỡ phần nào có thêm chút thu nhập thôi…Chúng ta là con nhà võ, khi người khác gặp khó khăn khó làm ngơ được con ạ… Thế còn con? Sao cũng ở đây?

-          Dạ con cũng đang trên đường về, nhưng thương tình cô gái này không thế làm ngơ, nhớ lời sư phụ dạy, con cũng muốn giúp đỡ người đang gặp khó khăn ạ…

-          Thật là tuyệt vời !Ta đã không nhầm khi nhận con là đệ từ… À mà con giúp cô ấy bao nhiêu thế?

-          Trăm rưỡi ạ!

-          Oạc ! Thế mà đứa kia nó đòi sư phụ ba trăm mặc cả mãi xuống trăm sáu, khốn nạn thật !

-          Thôi, chúng ta là con nhà võ, đã giúp người không nên tính toán thiệt hơn mà… Ta lên phòng nào sư phụ !

Radio tình yêu online: con nhà võ

Tác giả bài viết / 

Lương Đức Bắc

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……