Truyện ngôn tình

Tên khốn dễ thương

0 33
Tên khốn dễ thương
Tên khốn dễ thương

Cậu khóc đấy à?

Đang tâm trạng, nghe câu hỏi vô duyên ấy, Hân quay sang nhìn “người lạ” với đôi mắt giận dữ vẫn còn ngân ngấn nước.

– Ơ, đang khóc mà cũng nổi giận được à?

-………

– Thôi, khóc tiếp đi… xin lỗi! Tớ đi chỗ khác đây.

– Đứng lại!

– …….. (người lạ ngạc nhiên quay lại nhìn Hân với ánh mắt dò hỏi)

Hân vẫn nhìn tên người lạ vô duyên với ánh mắt nghìn viên đạn:

– Cậu nhìn lại xem cậu vừa giẫm lên cái gì?

– Có gì đâu?

– Cậu giẫm lên làm hỏng cào cào của tôi rồi, tên khốn!

– Ơ này, sao cậu dám gọi tớ là tên khốn? Con cào cào lá này khô rồi mà!

– Khô rồi …kệ tôi… đền đi!

– Đền cái gì nữa chứ!

– Kết trả tôi con cào cào khác!

 

Tên khốn dễ thương

Tên khốn dễ thương

 

Nghe yêu cầu của đứa con gái, Mạnh bật cười. Mạnh nhặt con cào cào khô lên rồi ngồi xuống cùng ghế đá với Hân:

– Cậu tên gì mà đanh đá vậy?

– Tên thì liên quan gì đến đanh đá hay không? Hân… cậu có đền tôi cào cào không thì bảo?

– ờ ờ… có đền. Đền cả chục con luôn. Tớ tên Mạnh. Có chuyện gì khiến người đanh đá như cậu phải khóc thế!

– Tên khốn nhiều chuyện, bên kia có lá dừa để kết cào cào kìa! Qua lấy đi!

Hân nói rồi đi về phía có cây dừa cạn trong sân kí túc xá. Mạnh đi theo thở dài nói:

– Ít ra cậu cũng phải chấm dứt việc gọi người lần đầu tiên gặp là “tên khốn” chứ!

– Cứ gọi, từ “tên khốn” đáng yêu mà.

Sau khi cùng nhìn ngang, nhìn dọc vặt được một nắm lá dừa, Mạnh và Hân quay lại chiếc ghế đá ban nãy. Nhìn Mạnh vật lộn với đống lá, Hân tròn mắt nghi hoặc hỏi:

– Cậu không biết kết cào cào à?

– Uhm… chính xác là không?

– Vậy mà cũng dám kết, nhìn này.

Hân chỉ cho Mạnh cách kết cào cào, Mạnh ngoan ngoãn học theo nhưng cái tay lóng ngóng của Mạnh chỉ cần kéo mạnh một chút là lá dừa đã đứt phựt, nhìn cảnh đó Hân bật cười:

– Kéo nhẹ thôi, thế này này…

– Uhm… còn chân cào cào…

– Đây… thế này…

-….. A, haha, được rồi này!!!

 

Tên khốn dễ thương

Tên khốn dễ thương

 

Mạnh hoàn thành con cào cào đầu tiên, vui vẻ giơ lên trước ánh đèn trong sân kí túc xá ngắm kỹ. Nhìn Mạnh như thế, Hân bỗng dưng lại nhớ đến một người khác, một người cũng từng kết cào cào cho Hân, cũng từng cười thật vui khi kết cào cào cùng Hân. Mạnh quay lại phía Hân:

– Này, đền cậu! Hết nợ nhé!

Nhìn đôi mắt đầy nước của Hân, Mạnh hơi sững lại, Mạnh biết rằng cô bạn này lại đang nhớ về điều gì đó, Mạnh đùa để phá tan khoảng hồi niệm ấy:

– Cậu hay nhỉ? Đang cười mà khóc ngay được.

– Làm gì có! … tên khốn!

– Ơ, lại nữa rồi. Thôi, đền cậu rồi đấy! Lên phòng đi, tối muộn lạnh rồi đấy!

Mạnh nói và xoa đầu Hân: “À, lần sau có gặp đừng gọi tớ là “tên khốn” nữa nhé”.

Hân ngước lên thấy Mạnh mỉm cười rồi bước về phía khu nhà kí túc xá. Một tên lạ lùng. Hân bất giác mỉm cười khi nhớ đến cái tên hồn nhiên ấy, sao có thể đến gần một đứa con gái và hỏi “cậu khóc đấy à” nhỉ? Nhớ đến nụ cười của tên ấy cũng thấy dễ thương, lại khiến Hân nhớ đến nụ cười của ai đó, nụ cười mà Hân đã từng chỉ cần nhìn thấy thôi là cũng thấy vui lây rồi.

Kí ức trôi về đến đó lại đọng lại nơi khóe mắt khiến Hân lại có cảm giác cay cay. Hân nhắm mắt lại, nước mắt trào ra thật nhanh. Gió thu se se lạnh khiến nước mắt ấm cũng lạnh thật nhanh, Hân cứ nhắm đến khi nước mắt trào ra khô hết mới mở mắt. Hân đã đọc ở đâu đó viết rằng “khóc sẽ khiến mắt trong hơn”.

Hân mở mắt ra, cảnh vật trước mắt cũng trở nên trong veo… gió thổi qua, khiến lá phượng khô tung bay như một cơn mưa bóng mây, Hân nhớ những lúc tựa đầu trên vai người ấy mà nhìn tán lá phượng xanh um, đã có lúc có người ước thời gian ngừng lại ở đó… giờ thì lá phượng cũng vàng úa cả rồi. Ơ, có mưa thật, Hân cầm mấy con cào cào rồi chạy về phòng, lấy mấy sợi dây, buộc cào cào và treo lên tường. Treo đến con cào cào đầu tay của “tên khốn”.

Hân bất giác lại mỉm cười, nhìn con cào cào cứ ngộ ngộ như mặt tên đó vậy. Bất chợt, Hân nhớ ra mình bỏ quen con cào cào khô dưới ghế đá, Hân chạy xuống nhưng… đến nơi… cửa chính của khu nhà đã bị khóa, Hân thở dài nhìn đồng hồ “11h” – đến giờ khóa cửa rồi. Trời đang mưa to, ở ngoài kia chắc cào cào sẽ lạnh, nhưng… thôi kệ… cũng đến lúc phải xa nó rồi…
*
**

Tên khốn dễ thương

Tên khốn dễ thương

5h30…. Một chiều… trong công viên, Hân ngồi bên bờ hồ, khẽ đung đưa chân, khe khẽ hát theo giao điệu nhè nhẹ của bài hát của chiếc mp3. Hôm nay gió rất nhiều, mái tóc mới cắt ngắn, gió lùa vào nhột nhột ở chân tóc khiến Hân có cảm giác rất dễ chịu. Hân mỉm cười nhìn xung quanh, có lẽ Hân nên ra đây nhiều hơn thay vì ngồi ôm cái máy tính hết nghe nhạc lại xem phim như bọn bạn trong phòng gọi là “tự kỷ”.

Bỗng nhiên, ánh mắt Hân bị thu hút bởi một con cào cào lá, rồi ánh mắt Hân chuyển lên nhìn người đang kết con cào cào ấy. Vẻ mặt người đó khi kết cào cào rất chăm chú, rất cần thận, mỗi lần kết xong một nếp gấp, người đó lại tự mỉm cười, con cào cào gần xong… đến đoạn cuối không rõ người đó vội vàng gì mà kéo mạnh… chiếc lá dừa lại đứt phựt… Mạnh thở dài… Hân bật cười, đúng là Mạnh, không thể nhầm được. Hân tiến lại gần cậu bạn, cười nói:

– Có cần giúp gì không, “tên khốn”?

– A, là cậu, lại gọi tớ là “tên khốn” rồi. Tớ đền cậu cào cào rồi mà.

– Uh, gọi thế thì cậu mới nhân ra tớ chứ! Cậu vẫn chưa nhớ cách kết cào cào à?

– Nhớ rồi, nhưng kết bị hỏng suốt. Mà tớ cũng sẽ nhận ra cậu dù cậu không gọi tớ là “tên khốn” nữa. Nên

….

– Uhm biết rồi.. không gọi nữa. Nào, cùng kết nào!

– Ừ, cậu đang nghe bài hát gì vậy?

Mạnh hỏi lấy lệ rồi tự lấy một bên tai nghe của Hân. Bài hát “có khi nào rời ra” nhẹ nhàng vang lên, Mạnh mỉm cười nói khẽ:

– Suốt ngày nghe nhạc buồn.

– Kệ tớ, không nghe thì trả đây.

– Ơ, không.

Vậy là Hân và Mạnh cùng kết cào cào, chiều muộn hơn… nhưng có vẻ ấm áp hơn…

***

Phố chiều mưa bay… Hân nhìn chiếc ô nhỏ cầm tay tự hỏi “mở- hay không mở”… rồi Hân mỉm cười mở ô, đường từ đây về kí túc xá còn xa mà. Hân lại nhớ câu nói của con bạn thân: Nếu lần hẹn hò đầu tiên của hai người yêu nhau mà có mưa thì hai người ấy sẽ không bao giờ rời xa nhau… Hân lục lại trong ký ức góc kỷ niệm về Huy… lần đầu tiên hai đứa đi với nhau trời có mưa không nhỉ? Đúng rồi không mưa mà còn nắng to nữa thì phải. Thật ra thì đã khi nào Hân và Huy đi cùng nhau trời mưa đâu, Huy đã nói muốn cùng Hân đi dưới mưa nhưng nói chỉ là nói thôi, chẳng khi nào Huy thực hiện được. Huy học ở xa Hân quá…

Người ta cứ bảo rằng, khi yêu nhau khoảng cách chỉ khiến nỗi nhớ nhiều thêm. Thật ra thì thế nào nhỉ? Yêu xa là không thể bên nhau những lúc nhớ đến nhau, là những khi buồn không có một ai đó an ủi, cùng lắm chỉ là những lời động viên qua điện thoại hay tin nhắn nhưng… đôi khi chỉ một cái xoa đầu hay một cái nắm tay còn có tác dụng hơn tất cả những lời nói…

Yêu xa… đúng là nhớ nhiều hơn… nhiều đến mức bão hòa… nhiều đến mức nhớ như là một thói quen… đã là thói quen thì dần dần không nhận ra nỗi nhớ nữa… Huy đã từng cười khi Hân nói rằng nỗi nhớ cũng có thể bão hòa… nhưng đúng là có những lúc Hân không có cảm giác nhớ Huy nữa… Nhưng khi chia tay thì khác… lúc ấy có muốn không nhớ nữa cũng thấy thật khó khăn.

Nhớ… khi yêu nhau đã trở thành một thói quen, bây giờ thói quen ấy bị bắt buộc phải xóa đi… vì… làm sao có thể cứ nhớ, rồi nhắn tin hờn dỗi với người ta nữa. Chia tay rồi mới nhận ra có quá nhiều thứ có thể gợi nhớ về quá khứ… giá như có thể gom tất cả vào một cái hộp rồi giấu kín ở một chỗ nào đó để không phải nhớ nữa. Nhưng nhiều quá… không muốn nhớ cũng không được… bỗng “ketttttttttttttttttt”- một chiếc xe đạp dừng lại cạnh Hân:

– Sao lại đi một mình thế này?

– Ơ, Mạnh.

– Dầm mưa không? Cụp ô lại rồi lên xe đi!

Nhìn hình ảnh Mạnh cười mờ mờ ảo ảo …không biết tại nước mưa hay nước mắt làm mờ kính nữa, Hân cũng mỉm cười cụp ô lại và leo lên xe Mạnh:

– Lên bờ hồ nhé! Không gặp tớ lại vừa đi vừa khóc hả?

– Làm gì có!

Hân cười phủ nhận, Mạnh đạp xe nhanh ngược hướng kí túc xá về phía bờ hồ. Mưa to hơn, cả hai đứa ướt cả, một chút lạnh lạnh nhưng rất tự do… Hân không có cảm giác nỗi nhớ đè nặng lên trái tim của nó nữa… Bỗng Mạnh lên tiếng:

– Hân lạnh không?

– Không, cậu cứ đi tiếp đi.

– Chắc lại hay đi xe đạp dưới mưa thế này rồi chứ gì?

– Uhm, chỉ là hay gặp mưa thôi.

– Sao cậu không kể cho tớ nghe về người ấy!

– Về ai???

– Về người làm cậu khóc ấy! Kể ra sẽ dễ quên hơn đấy!

 

Tên khốn dễ thương

Tên khốn dễ thương

Hân im lặng, Mạnh cũng không hỏi thêm, mưa vẫn rất mau… Mạnh bắt đầu kể chuyện, tiếng Mạnh rất nhỏ, không rõ là đang kể cho Hân nghe hay đang tự kể cho chính Mạnh …

“Lần đầu tiên tớ và người ấy cùng đạp xe lên hồ Gươm cũng lâu lắm rồi, năm nhất thì phải… khi ấy Hà Nội lạ lẫm lắm, chẳng đứa nào biết đường lên đó. Cứ đi, rồi vừa đi vừa hỏi. Cuối cùng thì cũng đến nơi, bọn tớ ngồi ở phía bờ hồ có thể nhìn thấy tháp đồng hồ… hai đứa cùng thử tính xem kim giờ, kim phút, kim giây ấy sẽ quay bao nhiêu vòng nữa sẽ hết 4 năm đại học… thêm bao nhiêu vòng nữa để tớ thấy bạn ấy mặc váy cưới… hồi ấy mơ mộng quá… cứ nghĩ chẳng có gì có thể thay đổi được tình yêu ấy… tớ nắm tay người con gái ấy… ấm áp, bình yên và hạnh phúc nữa… thế mà… có một ngày người ta nói với tớ rằng: “Trên đời không có gì là vĩnh hằng… huống chi là tình yêu…” Tất cả tan vỡ cả…”

Mạnh kể rồi im lặng, đến hồ Gươm, Mạnh dựng xe rồi cả hai ngồi xuống bờ hồ. Hân tự hỏi không biết Mạnh đã kể câu chuyện ấy cho bao nhiêu người, đã khi nào Mạnh nhớ về người ấy mà không nhớ về câu nói “trên đời không có gì là vĩnh hằng huống chi là tình yêu” không? Hân nhìn Mạnh, xót xa hay đồng cảm? Chẳng biết nữa… Mạnh đang nhìn mặt hồ xao động vì mưa rơi, xa xăm… rồi Mạnh đột nhiên quay sang xoa đầu Hân:

– Cậu ngẩn ngơ cái gì? Chuyện của tớ mà sao nhìn cậu mất hồn thế?

– Sao cậu không khóc?

– Khóc vì cái gì? Vì nhớ à?

– Đến đây khiến cậu nhớ nhiều hơn sao cậu vẫn cứ đến.

– Trốn tránh kỷ niệm mãi sao được, cứ để nó tự hiện lên rồi… tự mờ đi thôi…AAAAAAAAA… đến lượt cậu kể chuyện đấy.

Hân mỉm cười, gật đầu,… trong câu chuyện Hân cũng gọi Huy là người ấy… câu chuyện về Huy bắt đầu bằng những kỷ niệm thật vui… ấm áp… xa cách… mất cảm giác… rồi chia tay. Chưa lần nào kể chuyện về Huy mà Hân thấy bình thản đến thế… Hân kể về những con cào cào lá, kể về con cào cào đầu tiên… về cả con cào cào cuối cùng khô xơ xác mà hôm trước Mạnh giẫm phải và Hân bỏ quên trên ghế đá… những kỷ niệm hiện ra trong tâm trí… được kể lại… và mờ đi một chút… Hân kể rồi cũng lặng im… mặt hồ vẫn xao động vì mưa, quay sang Mạnh, tóc ướt sũng thỉnh thoảng nhỏ nước xuống, Hân đưa tay gạt sợi tóc ướt vì sợ nước mưa rơi vào mắt

Tên khốn dễ thương

Tác giả bài viết / 

phạm hoa

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……