Tâm sự

Trưởng Thành Rồi Cô Đơn

0 31
8525344136_ce5bf4a73b_b
Trưởng Thành Rồi Cô Đơn

Nhìn lại cô gái tuổi mười sáu hồn nhiên, vô tư của ngày xưa, hẳn ai cũng giật mình thoảng thốt, liệu có phải mình đã từng phóng khoáng, từng vui vẻ đến như thế.

Dạo này, nhiều bạn bè rất hay tâm sự với tôi về cô đơn, về nỗi sợ khi trưởng thành. Thật ra không có gì lạ. Khi ta hai mươi mấy tuổi, tránh làm sao được nỗi cô đơn.

Có một câu nói trong một bộ phim tôi rất thích: “Khi ta ngoài 20, tuyệt đối không thể nào nhẹ nhõm được đâu”. Mỗi khi gặp chuyện buồn phiền trong cuộc sống, tôi thường tự nhủ và nghĩ đến câu nói ấy. Không phải là bi quan. Ngược lại, để tôi hiểu thực tại, dù tôi có chọn buông xuôi, tôi không thể nào nhẹ nhõm và buộc phải đối mặt bởi tôi đang trưởng thành.

Trưởng Thành Rồi Cô Đơn

Trưởng Thành Rồi Cô Đơn

Khi trưởng thành, chúng ta thường xuyên phải đối mặt với sự cô đơn. Không phải cô đơn mới trưởng thành mà là trưởng thành để cô đơn. Bạn để ý mà xem, xung quanh chúng ta, ai cũng mang nỗi cô đơn to đùng. Cô đơn như một thói quen. Cô đơn gắn như hơi thở. Có bao giờ bạn đứng dưới ánh đèn màu lấp lánh của thành phố và thấy mình tuyệt nhiên không thuộc về nó. Khi ấy, bạn muốn lắm một cái ôm nồng ấm của cha mẹ, muốn lắm được trở về nhà. Có bao giờ trong những cuộc vui, bạn hụt hẫng và mất thăng bằng. Bạn sợ đám đông, nhưng thường xuyên đến những đông người, nhộn nhịp, chỉ để thấy mình tồn tại?

Tuổi hai mươi mấy, mọi thứ đều dang dở. Công việc không ổn định, tình cảm không ổn định, mối quan hệ nhiều nhưng thật sự không bền chắc. Khi ta mười sáu, mười bảy, ta có gia đình kề bên. Tuổi hai mươi mấy, chỉ đơn độc ta quyết định.

Cô đơn là thứ bắt buộc khi bạn trưởng thành. Bạn nhiều kết nối nhưng lại khó chia sẻ. Nhìn lại cô gái tuổi mười sáu hồn nhiên, vô tư của ngày xưa, hẳn ai cũng giật mình thoảng thốt, liệu có phải mình đã từng phóng khoáng, từng vui vẻ đến như thế? Chúng ta hiện tại thì sao? Càng ngày càng cô độc, càng ngày càng nhốt mình vào thế giới riêng. Mọi người đều không hiểu chúng ta muốn gì. Chúng ta cũng không hiểu mọi người. Vì cuộc sống quá nhanh và bận rộn. Chỉ dừng lại một chút thôi cũng đủ khiến người ta thấy lãng phí.

Khi ấy, ta phải học cách sống chung với cô đơn. Nhiều người chấp nhận những tổn thương, tự ôm ấp vào lòng mình và lặng lẽ. Nhiều người chọn đi du lịch, đến một vùng trời xa lạ. Tôi cũng đã từng đi xa để nhận ra một điều rằng: Cái chúng ta thiếu chính là sự ổn định trong lòng mình. Nếu chúng ta mãi mãi không hài lòng với sự cô đơn ấy, chúng ta sẽ chiến đấu với sự vô hình trong vô vọng. Bạn chấp nhận cô đơn chứ?

Trưởng Thành Rồi Cô Đơn

Tác giả bài viết / 

admin

Nhật ký radio là kênh phát thanh radio. Đến với Nhật ký radio bạn có thể thưởng thức, lắng nghe các nội dung phong phú dưới dạng âm thanh trên di động với với nhiều chuyên mục hấp dẫn như: Cầu vồng tình yêu; Lăng kính tâm hồn; Ký sự vui, Truyện đêm khuya…bao gồm những cảm nhận sâu sắc về muôn màu cuộc sống, những câu chuyện về tình yêu, âm nhạc, điện ảnh; những tâm sự chia sẻ cùng thần tượng…

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……