Tình yêu

Truyện nhật ký tình yêu – cẩm nang tìm hiểu tâm lý con người

0 23
truyện nhật ký tình yêu
Truyện nhật ký tình yêu – cẩm nang tìm hiểu tâm lý con người

Một ngày đầu mùa xuân, với tinh thần vui tươi như những bông hoa đào đang nở rộ, như những mầm non đâm chồi trên cành cây, một đứa đang yêu vừa mới quyết định đem những rung động đầu đời của mình lên trên mạng trong cuốn truyện có tên là “Truyện nhật ký tình yêu

Truyện nhật ký tình yêu được bắt đầu bằng những dòng chữ viết về mùa đông.

Buổi chiều, mùa đông với những cơn mưa khiến con người ta lạnh buốt. Mưa phùn ươn ướt, buốt trên da mặt. Những ngón tay tê cứng của tôi vụng về lau vệt nước đang rơi trên má, tôi như thở vào trong không trung một làn sương, nhìn nó tan biến đi có chút ảo diệu. Tay trái cầm ô, chân lại dậm nhịp liên hồi, chân tôi run rẩy.

Tôi đang đợi một người, một người có hẹn vào hôm nay dẫu biết rằng người ấy sẽ đến muộn.

Tôi đợi đến tay cóng cả chân tay, chân run rẩy thì bất thình lình cô ấy xuất hiện khiến tôi giật nảy mình.

“Chúng mình che chung ô nhé” – Cô ấy nói, nở một nụ cười dễ thương.

**********

Đó là ngày mùa đông nhưng mùa đồng mới chập chững bước về. Chúng tôi bước đi trong chiều mưa, trên đầu chỉ che một chiếc ô. Bầu trời trở nên nặng hơn với những gam màu xám chứa đựng cơn mưa như sắp ập xuống.

Hai năm về trước, chúng tôi bước đi bên nhau mà lòng đứa nào cũng hồi hộp nhưng lúc này chúng tôi đã đi bên nhau thật gần. Cho dù chiếc ô của hai đứa thật rộng, nhưng vẫn phải đi sát nhau để che cho khỏi ướt mưa. Trong khi vai của hai đứa chỉ cách nhau có năm centimet. Nhưng tôi vẫn cố nghiêng ô về phía cô ấy để che mưa. Cả hai cứ đi, một bên vai áo cậu con trai đã dần ướt.

Đứng trước cửa một quán café trên đường Nguyễn Chí Thanh, cô bạn chân ngắn đã nhanh nhẹn đi vào phía trong, tôi liền gập ô lại, cảm giác có cái gì đó không đúng. Con đường hình như hôm nay… ngắn lại thì phải ? Con đường mà tôi đã bao lần đi qua. Dường như mỗi gốc cây đã trở nên quá quên thuộc với tôi vậy mà hôm nay t lại có cảm giác nó như gắn lại. Đến lúc lên tầng ngồi đối diện với cậu rồi, tôi vẫn dành thêm vài phút, cố gắng giải thích sự phi lý kia. Giản đơn, nhưng sau này mới vỡ lẽ.

Chẳng phải đột nhiên đường đi lại ngắn, chỉ là mình hụt hẫng vì mong ước không thành thôi. Hoặc nhận ra ngay, hoặc ước muốn âm thầm rất chính đáng. Có một lúc con người ta mong con đường trở nên dài mãi, đó là khi sánh bước với người mình yêu thương.

***

Khi biết điểm thi vào Đại học Quốc gia Hà Nội, mình đủ điều kiện để qua kì xét tuyển, trước mắt chỉ còn một kì thi tốt nghiệp trung học phổ thông quan trọng, tôi bắt đầu bỏ thói quen thức đến hai, ba giờ sáng để đọc sách. Chưa thật sự thi xong, nhưng không hiểu sao khoảng thời gian ấy tôi thấy mình đột nhiên dư dả hẳn, tôi mở lại những bài hát của một playlist đã cũ, lắng nghe nghe tiếng nhạc đầy du dương và cảm thấy hoài niệm.

Tiếng nhạc như đưa tôi trở về với kí ức của một buổi chiều đông, tôi và cô ấy gặp nhau, trong Urban đã mở những giai điệu mới mẻ – hình như là tiếng Anh thì phải. Tôi cũng không hiểu lắm lời của bài hát bởi vốn ngoại ngữ của tôi rất tệ hại đến mức phải nhờ cô bạn chân ngắn kèm cặp cho, cũng có thể vì bài hát chẳng đọng lại chút gì. Dù đó là âm thanh vang lên trong một chiều gặp gỡ với cô gái mà tôi theo đuổi rất nhiều năm, nó cũng chẳng khiến tôi có thể như lần nào thề rằng sẽ thích nó mãi.

Tôi để cho cô bạn tùy ý gọi đồ uống theo sở thích của cô, cô liền gọi hai cốc cacao nóng. Tôi vốn ít vào quán cà phê, nên cũng không biết mình nên chọn loại uống nào. Đến lúc bỏ cả gói đường vào cốc cacao mà vẫn nhạt thếch, tôi đành tự an ủi chỉ cần uống một chút gì đó nóng nóng vào mùa đông là được.

truyện nhật ký tình yêu

truyện nhật ký tình yêu

Truyện nhật kí tình yêu lúc này bắt đầu bằng những gam màu tươi sáng chứ không còn là những gam màu đen tối như của buổi chiều đông ngoài kia. Không cần phải hẹn hò, không cần phải yêu. Chiều hôm đó tôi chỉ cần có cậu ở đó, còn mình sẽ là người hát bản “tình ca”. Tôi đã tự thầm hát cho mình một bản “tình ca” và rằng đôi lứa sẽ yêu nhau thay bằng hai người bạn, “cậu và tớ” sẽ là “anh và em” . Tôi tự hát, rồi tự cười một mình.

Sau ngày hôm đó, tôi bắt đầu đi học lớp tiếng Anh để được gần với cô gấy nhiều hơn. Còn thỉnh thoảng cô ấy lại “bắn tin” cầu cứu với những môn tự nhiên khô khan cho tôi. Thế là tôi lại có cơ hội gần cô ấy nhiều hơn. Và cũng trong những buổi học chung như thế, cả hai cùng ngồi trò chuyện, tôi lắng nghe cô ấy kể về mối tình tan vỡ của mình. Những điều cô bạn kể cho tôi, tôi vẫn nhớ từng câu từng chữ. Nghe, rồi tôi thấy tiếc cho cô bạn và xót luôn cho mình. Để rồi nhiều đêm không ngủ, tôi dường như thấy mùa đông thật quá đỗi thê lương, lòng mình như nguội lạnh….

***

Thời gian học chung của chúng tôi chỉ kéo dài được có gần hai tháng. Một phần vì cô ấy bận, một phần tôi cũng không muốn làm phiền cô ấy nữa. Quyển sách ngữ pháp tiếng Anh mà tôi mượn cô ấy, tôi đã bỏ suốt trong một tháng không động đến. Nhưng thật lạ kì, đến giữa tháng tư, tôi chăm chỉ tự nguyện mang mở quyển ngữ pháp tiếng Anh ra làm. Chẳng lẽ cũng vì cô ấy hay sao ? Tôi tự hỏi mình.

Tôi tự nguyện làm quyển ngữ pháp ấy, chẳng qua chỉ vì tự ý thức được rằng không muốn phụ sự trợ giúp của cô ấy. Và mỗi khi mở quyển sách đó ra, kí ước về ở tầng hai Urban Coffee, cô ấy đã trao quyển sách cho tôi kèm theo nụ cười thích thú lại trở về trong tôi.

Vào năm học lớp mười hai, trong một chiều mùa đông với cơn mưa rơi lạnh… Tôi đã gặp lại cô ấy. Chẳng biết tại sao cứ đúng vào mùa đông, chỉ biết phải có những lúc con đường cả hai đi tình cờ giao như thế, gợi nhắc khỏi quên. Còn vì sao… là mùa đông ?

Mùa đông, đến với bản dự báo thời tiết từ tối, đến đêm nghe gió mùa về thật rồi. Mùa đông, đường phố tấp nập chưa hẳn thấy ấm lòng, ngược lại vẫn xác xơ, lạnh lẽo. Mùa đông, những cặp đôi tay trong tay, người độc thân cuốn mình vào những vội vã, tránh khoảng lặng cô đơn. Mùa đông, nghe hương cà phê thơm nồng hơn nữa… Biết bao lí do chân thật có, lãng mạn có cho người ta thích hay ghét mùa đông, còn những ngẫu nhiên gặp gỡ của tôi với cô ấy rơi vào mùa đông, hay chăng vì một chữ “duyên” tình cờ, bất định. Nhưng nếu được chọn, tôi có lí do riêng cho mình.

Thế rồi trong buổi chiều mùa đông, tôi đã nhận được thiếp mới cưới của cô ấy.Lòng tôi bỗng quặn thắt lại, một khoảng trời như nhòe đi trước mắt của tôi. Cô ấy đã đi lấy chồng!  Tôi chúc cho cô ấy hạnh phúc nhưng không chúc cô hạnh phúc bên người khác. Đơn giản vì nó không thể.

Ngồi trong quán Urban Coffee tôi ngắm nhìn cái nắng chói chang ngoài kia, một màn nắng bất chợt của mùa đông lãnh lẽo. Tôi thong thả uống nốt ly Deep Blue.

“Chúng ta đều như vậy, lướt qua cuộc sống của nhau. Chỉ giống như một bản nhạc bỗng được chơi vào một ngày đầy gió.” Tôi thầm nghĩ

Nhưng vì đó là cậu, nên tớ mới tự hát bản “tình ca’’.  Và như một sự trùng hợp ngẫu nhiên, lời của bản “Tình ca” ngân lên trong một buổi chiều đông đầy gió…

 

Truyện nhật ký tình yêu – cẩm nang tìm hiểu tâm lý con người

Tác giả bài viết / 

Phạm Hoa

Bài viết liên quan

Nhật ký Radio trên facebook

Hot nhất

  • Câu chuyện bát mỳ copy

    Câu chuyện bát mỳ

    Trong xã hội bây giờ, người ta thường hay thở than tình người sao bạc bẽo, lòng người sao thật nhẫn tâm. Rồi người ta dẫn ra đủ thứ chuyện để mà thất vọng, chán nản. Nhiều người khác, lại trở nên mất lòng tin đến mức thấy nghi ngờ khi người khác quan tâm,…

  • Bước ngoặt cuộc đời copy

    Bước ngoặt cuộc đời

    Khi Ted tròn ba tuổi, một loạt những chẩn đoán kết luận: “tổn thương não”, “khiếm khuyết hệ thần kinh” và cuối cùng là “hội chứng tự kỷ”. Dù cố gắng đưa con tìm thầy thuốc chữa chạy khắp nơi, nhưng càng hiểu biết về căn bệnh này chúng tôi càng ít hy vọng…………..

  • Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh copy

    Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

    Đi đường, chị nói với nó rằng : “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm”. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ ! ……